Bạn nhìn cuộc đời bằng đôi mắt nào?
1. Nếu bạn nhìn cuộc đời bằng đôi mắt phán xét, thế giới này sẽ chỉ toàn những người có khiếm khuyết.
– Nhìn bằng đôi mắt kiêu ngạo, thế giới này sẽ chỉ toàn những người thấp hèn và ngu ngốc.
– Nhìn bằng đôi mắt trí tuệ, bạn sẽ phát hiện ra rằng mỗi người bạn gặp phải, đều có những điểm đáng để bạn học hỏi và tôn trọng.
2. Thuốc tốt trên đời này, mỗi một loại thuốc chỉ có thể chữa một loại bệnh; còn thuốc tốt của tâm linh, trí tuệ và từ bi thì có thể chữa trị tất cả mọi khổ đau
3. Tâm là nguồn gốc của sự an vui và cũng là nguồn gốc của sự đau khổ. Thân – khẩu – ý do một cái tâm chứa đầy hận thù và tham vọng gây ra thì chỉ mang đến đau khổ; ngược lại, những hành động, suy nghĩ, lời nói mà xuất phát từ một cái tâm thiện lành thì điều mang lại chính là phúc lạc.
4. Khi trong lòng bạn ngập tràn sự yên vui, thì đi đến đâu cũng đều là hoan hỷ tự tại; khi trong tâm tràn đầy trí huệ thì một cành hoa, cọng cỏ cũng khiến bạn nhìn ra được chân lý.
5. Thế giới mà bạn đang nhìn thấy, chỉ là phản ứng của nội tâm. Trong lúc tâm trạng cởi mở, nhìn thấy ai cũng là bạn bè thân thiết; còn khi đang buồn bực, đi đâu cũng chỉ thấy những khuôn mặt đáng ghét.
6. Con người vẫn hay than phiền không thể tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, nhưng kỳ thực, trước giờ nó vẫn ở sâu trong lòng, bạn không cần phải tìm kiếm. Chỉ cần bạn có thể giữ tâm bất động, không “vì dục vọng mà cực khổ, bận rộn suốt cả ngày” thì tự nhiên sẽ cảm nhận được sự hiện hữu của nó.
(Sưu Tầm)

FB: Tu học mỗi ngày –
Bạn đọc comment:
Diệu Hòa Mô phật. Con xin được nhìn bằng đôi mắt trí tuệ để thấy rằng mỗi người bạn đều có những điểm đáng được học hỏi
Nguyen Diep Mình thấy thích và tâm đắc và cùng ngẫm nghĩ như trên.
Xuan Nghiem Đúng hen, nhưng để làm đc thì khó quá.
Khiem Nguyen hoi co may ai nhan thay chan ly nay dau
Tilan Trần Rất đúng
Quan trọng không phải là…
Trong một bệnh viện nọ có hai bệnh nhân ốm nặng được xếp chung một phòng. Người đàn ông trên chiếc giường ở sát khung cửa sổ duy nhất của căn phòng được phép ngồi dậy 1 giờ đồng hồ mỗi ngày. Người bệnh thứ hai ở gần đấy phải nằm hoàn toàn. Họ thường nói chuyện với nhau, kể cho nhau nghe chuyện vợ con, gia đình, nghề nghiệp và những khó khăn trong cuộc sống…
Mỗi buổi chiều, khi người đàn ông ở chiếc giường gần cửa sổ được phép ngồi dậy, anh ấy ngồi đó, mắt hướng ra ngoài cửa sổ và kể cho người bạn cùng phòng về cuộc sống đang diễn ra bên ngoài ô cửa nhỏ. Người này kể, người kia nhắm mắt tưởng tượng. Cứ thế họ cùng tìm thấy niềm vui nho nhỏ mỗi ngày.
Đó cũng là khoảng thời gian hạnh phúc mà người đàn ông ở chiếc giường bên kia được hưởng, thế giới được mở ra sống động với anh:
“Ô cửa sổ nhìn ra một công viên bên một dòng sông thơ mộng. Nơi có những chú vịt, chú thiên nga đang nhẹ nhàng lướt mình trên mặt nước, nơi có những em bé đang nô đùa rộn rã tiếng cười, nơi mà các cặp tình nhân tay trong tay, ngập tràn hạnh phúc. Ở nơi đó, muôn hoa rực rỡ sắc màu và còn thấy được cả đường chân trời ửng đỏ trước cảnh hoàng hôn…”

Ngày lại ngày qua đi. Một buổi sáng, y tá mang nước rửa mặt đến cho hai bệnh nhân. Và thật buồn… cô phát hiện ra người đàn ông trên chiếc giường gần cửa sổ đã chết. Anh ra đi, một cách nhẹ nhàng và bình yên trong giấc ngủ của mình. Vô cùng đau buồn, cô gọi nhân viên bệnh viện đến mang xác anh đi. Một không khí nặng nề bao trùm căn phòng. Sau đó, người đàn ông còn lại ngỏ ý muốn được lại gần cửa sổ. Cô y tá kéo chiếc giường của anh sát lại bên cửa sổ. Sau khi chắc chắn anh đã thoải mái, cô để anh lại một mình.
Một cách chậm chạp và khó khăn, anh tự mình di chuyển bằng khuỷu tay, đến sát bên cửa sổ, nhướn người để nhìn ra bên ngoài. Nhưng thật bất ngờ! Tất cả những gì mà anh có thể nhìn được qua ô cửa sổ chỉ là một bức tường trống trơn!
Khi y tá quay lại, anh hỏi thăm cô về người bạn cùng phòng, người vẫn hằng ngày mở ra một thế giới tươi đẹp và nên thơ cho anh ta qua những lời kể.
Cô y tá cho biết người đàn ông đó bị mù. Nghe xong, anh đã lặng đi, một sự xúc động khôn tả dấy lên trong lòng. Chuyện trên đời thật khó đoán, thế sự như nước chảy mây trôi. Đến một ngày nào đó, ai ai rồi cũng sẽ biến mất khỏi thế gian này, điều duy nhất còn ghi dấu lại:
- Quan trọng không phải là những thứ bạn mang theo bên mình, mà là những gì bạn đã đóng góp.
- Quan trọng không phải là những thứ bạn nhận được mà là những gì bạn đã cho đi.
- Quan trọng không phải là những thành công bạn đã có được trong đời, mà là ý nghĩa thật sự của chúng.
- Quan trọng không phải là những thứ bạn học được, mà là những gì bạn đã truyền lại cho người khác.
- Quan trọng không còn là năng lực của bạn, mà chính là tính cách – là những gì bạn cư xử với mọi người xung quanh.
- Quan trọng đâu chỉ là bạn sẽ được mọi người nhớ đến trong bao lâu, mà là họ nhớ gì về bạn.
- Quan trọng không phải là bạn quen biết thật nhiều người, mà là bao nhiêu người sẽ đau xót khi mất bạn trong đời.
Vậy thì, bạn ơi, hãy đừng chỉ nhìn cuộc sống bằng đôi mắt, mà hãy dùng trái tim yêu thương của bạn. Bởi vì chỉ có tình yêu thương mới đem lại những điều kỳ diệu cho cuộc sống. Người ta có thể quên tất cả những gì bạn đã nói, đã làm. Nhưng người ta sẽ không bao giờ quên cảm giác mà bạn đã đem lại cho họ.
Đừng chỉ nhìn cuộc đời bằng đôi mắt
(Đây là bài viết Pháp đầu tiên của Phật tử Viên Nhất Thiện, xin được chia sẻ để Huynh đệ đọc )
Mỗi chúng ta, ai cũng có một đôi mắt để quan sát, để nhìn cuộc đời này phải không ạ!
(trừ những người bị tật , tai nạn hoặc một lý do nào khác đã mất đi đôi mắt thì thôi ta không nói…)
Đôi mắt vật chất của chúng ta , đôi mắt thịt này còn có một cái tên gọi khác là ” Nhãn Nhục” có thể nhìn thấy được hình ảnh , ta tạm chia ra làm ba loại sau:
- + Màu sắc , tối sáng …
- + Hình dáng của vật (tròn , méo , thẳng , cong…)
- + Thấy được , đo được , ước lượng được khoảng cách (xa , gần…)
* Ngoài ra đôi mắt chúng ta còn có thể cảm nhận được một cách tự nhiên vật cứng hay mềm, trơn hay nhám , đẹp hay xấu… dù cho vật này chúng ta chưa bao giờ gặp mắt vẫn cảm nhận được.
Khi nhìn một con người cảm nhận của đôi mắt phối hợp với bộ não tự nhiên cho ta biết người này đẹp hay xấu.
Ví dụ : ta nhìn thấy đây là một bông hoa nghĩa là sao? Ánh sáng chiếu tới bông hoa và đập vào mắt mình làm mình nhìn thấy bông hoa màu xanh, màu đỏ, màu hồng…, hoa này lớn nhỏ đẹp xấu.
Tức là đôi mắt ta là nơi nhận ánh sáng (của đèn, mặt trời…), nhưng cũng chưa chắc đúng hoàn toàn đâu. Ta thử dùng kiếng có độ phân giải ta sẽ nhìn thấy màu sắc bông hoa khác đi rất nhiều đỏ rực rỡ hơn, xanh tươi đẹp hơn…
• Nhưng cũng có những cái đôi mắt chúng ta không thể nhìn thấy được :
Ví dụ : Sóng âm thanh nghe rung động qua không khí đến tai mình nghe được chứ không thể nhìn thấy được .
Hoặc không khí không nhìn thấy được, những vật quá nhỏ, quá xa , bị khuất , lấp không nhìn thấy được.
• Cũng có những điều ta thấy vậy nhưng lại không phải vậy :
Thấy những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời kia nhỏ hơn mặt trăng nhưng thực ra lại lớn hơn cả mặt trời.
Có những ngôi sao chỉ là quá khứ. Hiện giờ ta nhìn thấy được, thực tế nó đã tồn tại cách đây vài triệu năm vài tỷ năm có khi bây giờ ngôi sao này đã hoàn toàn biến mất cái ta nhìn thấy chỉ là ánh sáng chiếu tới đây của mấy triệu mấy tỷ năm trước mà thôi.
• Và đôi mắt ta không thể nhìn thấy hết được sự thật của cuộc đời :
Thấy hai người đang yêu thương, vui vẻ dắt tay nhau kia nhưng thật ra là đang âm mưu giết nhau.
Thấy người giàu sang , nhà cao cửa rộng thế lực lớn…nhưng ta không thể thấy được những tìm ẩn bí mật , những sự sụp đỗ bên trong sẽ xảy ra (vì họ sống không có đạo đức, mưu hại người).
Thấy một đứa trẻ nghèo khổ, rách rưới kia…nhưng ta không thể nhìn thấy được thẳm sâu trái tim đứa bé đó là một Vĩ Nhân sau này có thể làm chấn động cả thế giới .
Thấy họ lạnh lùng với nhau vậy nhưng lại có duyên nợ yêu thương rất sâu đậm.
Thấy một người thường xuyên đi nhặt rác nhưng đó lại là một bậc hiền triết làm gương cho thiên hạ .
Thấy cha mẹ đánh con đừng tưởng là ghét mà họ đang dạy con họ bởi tình yêu thương.
Điều tôi muốn gửi gấm cho các bạn là đừng chỉ nhìn cuộc đời bằng đôi mắt của chúng ta và vội vàng đánh giá vấn đề… có những sai lầm gây ra tổn hại rất nặng nề, mà hãy nhìn bằng đôi mắt Trí Tuệ.
Vì vậy có nhà tư tưởng đã từng nói : “Bạn hãy tin phân nữa những gì mình thấy và đừng bao giờ tin những gì mình nghe “.
Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật





































































