CUỘC ĐỜI CHỈ LÀ GIẤC MƠ
Không nhận ra cuộc đời chỉ là một giấc mơ, người vô minh gán lên mỗi sự kiện một tầm quan trọng khác nhau, rồi theo đuổi các mục đích riêng của mình, đắm chìm trong ham muốn và sợ hãi.
Người đã khám phá ra sự thật nhìn các hiện tượng như ở trong mơ, không hiện tượng nào quan trọng hơn hiện tượng nào. Mọi thứ xảy ra đều bình đẳng như nhau trong Cái đang là. Hân hoan nhảy múa giữa các hình tướng huyễn ảo, Bậc giác ngộ làm mọi việc hoàn toàn vì người khác, trong trí tuệ và tình thương.
Trong Suốt xin cầu nguyện rằng bạn sẽ sớm thức tỉnh từ giấc mơ này.
Yêu quý bạn
Trong Suốt
21,T4 2015

Not recognizing that life is just a dream, the ignorant one attaches a different level of importance to each event, then running after his own personal interests, he sinks into desire and fear.
The one who discovered the Truth sees everything that occurs as it were a dream, no occurrence is more important than another. Everything that happens are equally empty in the Now.
Joyfully dancing among all the illusory appearances, the awakened one manifests each action naturally for the benefit of others, with wisdom and compassion.
I shall pray that you will soon awake from this dream
Love you
Trong Suot
April 21, 2015

THẬT HAY MƠ CŨNG CHỈ LÀ ẢO MÀ THÔI
“Chuyện xảy ra trong giấc mơ cũng đều là ảo. Mặc dù đối với mọi người thì chuyện xảy ra trong mơ là ảo, chuyện xảy ra ở thực tại mới là thật. Thực ra giả và thật đều có tính bình đẳng với nhau, thật ở một số hoàn cảnh và không thật ở một số hoàn cảnh khác. Nhắc nhở điều đó để mọi người không bị bám vào kết quả.
Quá khứ, hiện tại, và tương lai đều chỉ là ảo giác, chỉ là cách diễn dịch, phân biệt thế giới của tâm. Tâm luôn suy nghĩ rằng thế giới này gồm có quá khứ, hiện tại, tương lai. Mình sinh ra trong cuộc sống có quá khứ, hiện tại, tương lai nhưng một người nào đó nghĩ rằng tương lai, hiện tại, quá khứ thì sao?
Đẻ ra là ông già, lớn lên trẻ dần rồi thành một đứa bé và chết, như dị nhân Benjamin. Thỉnh thoảng có chuyện quy chế khác nhau như thế. Chẳng qua thế giới này luôn diễn xuôi nên không chấp nhận sự diễn ngược. Còn thực tại diễn kiểu gì cũng được, cứ tâm có kiểu diễn dịch thế nào thì ra kết quả như thế. Cái này đã được Vật lý hiện đại chứng minh. Vật lý hạ nguyên tử đã nói là: Toàn bộ thế giới diễn ra ở mức hạ nguyên tử là diễn dịch của cách người đo, nghĩa là muốn đo ở dưới hạt photon có 6 hạt quark thì ra 6 hạt quark mà muốn đo ra 13 hạt quark thì ra 13 hạt quark… Nên toàn bộ thế giới diễn ra ở mức hạ nguyên tử là do cách diễn dịch của người đo.
Còn Đức Phật thì nói từ hơn 2000 năm trước rồi:
Toàn bộ thế giới đều chỉ là do tâm tạo, đều do sự diễn dịch của tâm.
Tương lai, hiện tại, quá khứ diễn ra trong đời sống hằng ngày của chúng ta nên chúng ta hay mơ theo kiểu đó và có thể mơ trước khi xảy ra.
Nhưng nên coi là bình thường vì mọi thứ đều là sự diễn dịch của tâm. Do đó mình thản nhiên sống với cái đó. Còn nếu mình không coi nó là bình thường thì thế giới này chỉ có một chiều thôi, nếu theo chiều ngược lại thì không thể sống được, khó sống quá. Nhưng nếu chấp nhận rằng thế giới luôn có thể có nhiều chiều, ngược xuôi cũng được thì bình thường. Nó thể hiện đúng cái gọi là vô lường, cái gì cũng có thể diễn ra mà không thể lường trước được.“
Trích trà đàm: “Tham lam – Nguồn gốc yêu thương và sáng tạo” – Hà Nội 2012

Làm sao để thoát ra khỏi giấc mơ này?
Anh Phong là một nhà giao dịch ngoại hối. Một hôm, anh đến gặp Thầy Trong Suốt và hỏi thầy:
– Muốn thoát ra khỏi giấc mơ này thì phải làm sao?
Thầy Trong Suốt trả lời:
– Đừng nhìn vào suy nghĩ, mà hãy nhìn vào trạng thái cảm xúc của con.
Tập bất kỳ pháp gì cũng được, cho đến khi cảm xúc của con đối với được mất trở nên bình đẳng.
Ví dụ như khi con đang chơi forex, và dốc toàn bộ tài sản của mình vào đó. Điều này rất rủi ro vì con có thể trắng tay nếu thị trường đi ngược lại so với hướng con dự đoán.
Con hy vọng thị trường đi lên và lo sợ thị trường đi xuống. Khi thị trường đi xuống, con cảm thấy tuyệt vọng, còn khi thị trường đi lên, con cảm thấy ngất ngây. Nếu nỗi đau khi mất và niềm vui khi được vẫn còn thật với con đến như vậy, thì con vẫn đang sống trong sự kịch tính của giấc mơ, và giấc mơ sẽ còn tiếp diễn.
Ngược lại, nếu niềm vui con cảm nhận khi thị trường đi lên là một trạng thái cảm xúc bình đẳng như nỗi buồn khi thị trường đi xuống, nếu được mất có cùng một vị với con, cho dù đó vẫn là hai sự kiện khác nhau,
thì không còn gì khác để làm ngoài tận hưởng cuộc chơi
và cùng lúc đó con đã thoát khỏi giấc mơ rồi.
,
Trong Suốt
(Trích từ bài nói chuyện “Xả Cảm xúc – Bí kíp mở Hư không Tạng”, Hà Nội 06 tháng 03, 2019)

Giấc mơ của một Vương tử
Tại miền Bắc Ấn Độ cách đây khoảng hai ngàn năm trăm năm có một vương quốc, do vua Udayi và hoàng hậu Vajra Devi trị vì. Vua và hoàng hậu có một hoàng tử tên là Vajriputra người sẽ kế vị. Vajriputra là một thiếu niên đẹp trai, thông thái và là con cưng của hoàng tộc. Từ rất sớm, chàng tỏ ra quan tâm tu học tâm linh hơn là việc cai quản triều đình, là việc mà người ta định trao cho chàng. Mới chín tuổi, chàng đã đặt những câu hỏi chỉ làm cho người khác nhăn trán và gây phiền muộn vì không có vị tri thức nào trong triều có thể trả lời trôi chảy.
Rồi như số phận đưa đẩy, ngày nọ A-la-hán Katyayana được mời vào hoàng cung giảng pháp. Cậu thiếu niên Vajriputra chỉ vừa nghe giọng nói đã xin vị A-la-hán nọ làm thầy của mình. Vua và hoàng hậu đồng ý cho Vajriputra đến Katyayana tu học. Sau thời gian thử thách, chàng được nhận làm Tăng và thay vì mặc áo lụa, chàng mặc y vàng của một người tỳ-kheo. Sau đó thầy và người học trò cạo đầu đi tu hành đến một vương quốc láng giềng. Người ta cho rằng, khi từ bỏ gia đình và sứ xở lên đường, con người đã đi dược một nửa của đọan đường thánh đạo.
Một buổi sáng nọ Vajriputra đi một vòng khất thực. Chàng đi qua các nẻo đường nhỏ của kinh đô nước láng giềng này và gặp một phụ nữ còn trẻ, người này ngoắc chàng đi vào một cái sân tràn ngập những hoa. Chàng ngần ngừ đi theo. Sau vài bước, chàng đã ở trong sân cung điện của nhà vua Prakanda, nhưng vì mới đến đây nên chàng không hề biết. Trên các phiến đá quý, giữa các lùm cây, hoa và tiếng chim hót, các nàng cung nữ đang giỡn đùa dưới ánh mặt trời ban mai. Thấy một Tăng sĩ trẻ tuổi khả ái, các nàng bật tiếng cười như ngọc và kêu gọi chàng cùng vào ngồi chơi.
Sau một thời gian khất thực, chàng Tăng sĩ đói bụng được phục vụ đủ các món thượng vị, được chiều chuộng săn đón và chàng ở lại lâu hơn mức cần thiết. Đối với các nàng, Vajriputra thấy cũng nên đáp lễ bằng cách giảng vài câu kệ về ý nghĩa cuộc đời, khuyên nên từ bỏ tính chất phù phiếm của cuộc sống vô thường. Ngay cả với các câu hỏi đùa giỡn chàng cũng trả lời hết sức nghiêm túc. Trong lúc đó thì hầu cận nhà vua đã báo cáo các chuyện xảy ra trong vườn. Nhà vua không tin nhưng thân hành đến xem sự thể. Vua núp dưới vòm cây nhìn vào trong, không có cung nữ nào để ý cả, nàng nào cũng đang say mê ngắm chàng Tăng sĩ và cái miệng nói của chàng. Nhà vua tức giận quay lại bảo hầu cận: “Đám cung nữ này thì ai chúng cũng mê mệt, còn như ta đây minh triết hàng trăm lần mà chúng không hay. Để rồi xem”. Rồi nhà vua cao giọng: “Tu sĩ mà quây quần với đàn bà con gái là hư hỏng rồi. Cho nó hai chục roi may ra tỉnh ngộ”.
Lệnh của nhà vua lập tức được thi hành, Vajriputra bị đuổi ra trước cổng thành, mặt mày nhăn nhó vì đau và tức. Chàng thề sẽ trả thù bằng việc về ngay quê hương đem quân đi phá ngay lâu đài của Prakandas thành bình địa. Mang nỗi tức giận, chàng nhanh về gặp thầy và kể lại câu chuyện. “Con không thể tiếp tục làm Tăng sĩ”, chàng cương quyết. “Con xin thầy cho trả lại chiếc y vàng và cho phá mọi hạnh nguyện.”
Katyayana gật đầu đồng ý nhưng khuyên chàng nên nhẫn nhục, đừng thêm một điều bất hảo bằng một điều bất hảo khác. “Hãy nhớ đến lời dạy của đức Phật Cồ-đàm”, vị A-la-hán đọc:
“Vui mừng hay đau khổ
mất mát hay thành công
tủi nhục hay vinh quang
hãy nhận tất cả với lòng bình thản,
không tham cầu cũng không ghét bỏ.
đó là con đường thoát
khỏi vương quốc của ảo giác.”
Chàng hoàng tử không muốn nghe những điều đó. “Không, con đã quyết”, chàng lầm bầm, “con hứa hẹn quá nhiều, từ trước tới nay con chỉ biết bất bạo động và lòng từ bi. Con phải bỏ lời nguyện này thôi, vì lũ côn đồ phải trả những cái giá kiêu mạn của chúng”. Katyayana gật đầu đồng ý, nhưng nhắc chàng rằng trời đã tối. “Con cũng biết, ban đêm đi rừng thật bất trắc; đợi đến sáng mai hãy về, hãy nhận phước lành của ta rồi sau đó con muốn làm gì thì làm”.
Vajriputra miễn cưỡng nghe lời thầy, nán lại một đêm, mỗi lần nhìn chiếc y vàng dính máu, lòng chàng còn hậm hực. Trong lúc chàng tu sĩ trẻ tuổi ngủ say, vị A-la-hán từ bi dùng năng lực trí tuệ chuyển cho chàng một giấc mơ nhiều ý nghĩa. Trong giấc mơ, Vajriputra thấy mình về nhà và sau khi phụ hoàng mất, chàng được lên ngôi. Chàng động viên binh sĩ và ra lệnh truy nã kẻ thù, biến lâu đài của Prakandas thành bình địa.
Sự thể lại xảy ra khác hẳn: chàng thất trận bị cầm tù và bị xử trảm. Một đám đông hò reo chỉ chực chờ đầu chàng bị chém. Trong phút cuối cùng bỗng chàng thấy sư phụ hiền từ hiện ra, đầy tuyệt vọng chàng kêu cứu: “Bạch thầy Katyayana, tha tội cho con, hãy cứu con!” Chàng sợ hãi tỉnh giấc, thấy thầy ngồi bên cạnh mình an ủi: “Đừng sợ bất cứ mọi hình ảnh xuất hiện trong đời, con ạ. Tất cả chỉ là một giấc mơ. Con còn nguyên vẹn cả…”
Ngay giây phút đó, Vajriputra nhận ra rằng tất cả mọi hình ảnh vừa rồi lẫn cả những biến cố có thực ngày hôm qua đều như nhau, chỉ như một cơn ác mộng. Sự sân hận và lòng thù oán của chàng kéo nhau ra đi, với tri kiến mới lạ đó, nỗi sân hận biến đi như các đám mây dưới ánh mặt trời. Chàng cúi đầu ba lần trước vị đại sư, chàng biết rằng cảm tạ bao nhiêu lần cũng không đủ, vị Thầy đã dùng linh ảnh ngăn mình đi qua một quãng đời khác, một quãng đời có lẽ sẽ rất khủng khiếp và sẽ đưa vô số con người vào khổ ải. Rồi Katyayana đưa học trò mình đi vào chiều sâu của giáo pháp Vô ngã để nhận ra rằng mọi sự không có một bản thể gì riêng biệt đứng đằng sau. Sau đó Vajriputra giác ngộ và càng thâm hiểu những gì đêm hôm đó mình đã trải qua.
Về sau, Vajriputra trở thành một trong mười sáu A-la-hán, là những vị đã truyền chánh pháp của Phật Cồ-đàm, mà ngày nay chúng ta còn biết ơn. Người Tây Tạng cho rằng, những ai lòng còn sân hận, đầy thù oán và không biết tha thứ thì hãy nên cầu vị A-la-hán Vajriputra, vì vị vương tước một thời đầy kiêu mạn này biết cách xa lánh những tâm thức đó.
– St –
Xem thêm : Giấc mơ có liên quan gì đến cuộc đời?
Ai cũng có thể thực hành để an lạc và hạnh phúc giữa đời thường.

FB – Om Mani Padme Hum –



























































