5 BẢN TÍNH CĂN BẢN CỦA CON NGƯỜI
Thầy Trong Suốt: Nhà Phật chia con người ra làm 5 loại bản tính. Đây là 5 bộ tên rất hay:
- Bộ đầu tiên là Kim cương bộ, đặc điểm bản tính là hay nóng giận. Đấy!
- Loại thứ hai là Liên hoa bộ, đặc điểm là tham lam.
- Loại thứ ba là Nghiệp bộ, đặc điểm là ghen tỵ.
- Loại thứ tư là Bảo sanh bộ, đặc điểm là kiêu ngạo.
- Loại thứ năm là Phật bộ, đặc điểm là lười biếng.
Đấy, con người sinh ra đều có một, hai, hoặc ba, hoặc là cả năm bộ. Mỗi bộ đấy, tuy nó có điểm xấu, nhưng nó lại có điểm tốt riêng của nó.
Kim cương bộ – đặc điểm của họ là hay giận dữ. Ở đây ai hay giận dữ, khuôn mẫu ấy. Ở đây có ai có nhiều khuôn mẫu, hay khó chịu, hay giận không? Động vào khuôn mẫu mình một cái là giận, hay khó chịu. Đấy là Kim cương bộ. Đấy! Ưu điểm rất là mạnh mẽ, thấy đúng là làm, bảo vệ cái đúng bằng được, sống theo lẽ phải. Đấy! Đấy là ưu điểm của Kim cương bộ.
Thầy Trong Suốt: Có ai tự cảm thấy mình có cái tính đấy không? (Mọi người cười)
Một bạn: Có em.
Thầy Trong Suốt: Có nhiều khuôn mẫu, hay giận, hay khó chịu, không cần làm mặt giận dữ, chỉ cần khó chịu thôi. Hay bị trái khuôn mẫu, mọi thứ phải muốn làm đúng mẫu của mình. Ở đây có ai có tính khuôn mẫu đấy không?
Nadhi (con của thầy Trong Suốt) : Con!
Thầy Trong Suốt: Có ai phát hiện mình là bộ đấy không? Giơ tay! Rồi!
Hai là Liên hoa bộ, đặc điểm là cả thèm chóng chán, thích đủ thứ, nhanh chán. Có những thứ mình không cần cũng thích, thích xong lại chán! (Mọi người cười) Đấy! Ở đây có ai tính như thế không?
Nadhi: Con ạ!
Thầy Trong Suốt: Đấy là Liên hoa bộ. Ưu điểm là tinh tế, rất là khéo léo. Bên kia Kim cương bộ ưu điểm là mạnh mẽ, theo đuổi cái đúng. Bên này là quan sát một cách tinh tế, khéo léo; thương người – điểm nữa là thương người. Đấy! Cái ông tham lam lại có đặc điểm kỳ quái là thương người. Ở đây có ai thấy mình có Liên hoa bộ giơ tay nào? Rồi! Liên hoa bộ, thương này, hoặc một cái khác là dễ đồng cảm. Đấy! Dễ đồng cảm với người khác chính là thương người đấy. Ở đây có không?
Một vài bạn: Dạ có ạ!
Thầy Trong Suốt: Mọi người giơ tay lại xem nào! Rồi! Liên hoa bộ! Rồi!
Loại thứ ba là Nghiệp bộ, đặc điểm là rất là hay ghen tỵ, không thoải mái khi thấy người khác hơn mình. Nhưng mà có ưu điểm là làm cái gì là làm quyết liệt bằng được. Thế thì dễ thành công, làm cái gì làm bằng được đến cùng, không bỏ dở giữa chừng, không lười biếng. Ở đây có ai Nghiệp bộ không? Đấy! Rồi! Rất tốt!
Nadhi: Con.
Thầy Trong Suốt: Có Nghiệp bộ không? Con cũng Nghiệp bộ nhỉ? Không thấy cái đoạn đấy của con nhỉ?
Nadhi: Tại vì con có gì mà làm quyết liệt đâu ạ.
Thầy Trong Suốt: Loại thứ tư là Bảo sanh bộ, đặc điểm là luôn luôn kiêu ngạo, luôn cho mình hơn người khác một cách không có lý do. Tự nhiên thấy mình hơn người khác, không biết là tại sao mình hơn cả. Giống như mình nhìn hàng xóm, không biết điểm của nó là bao nhiêu hết, nhưng mà kiểu gì nó cũng dốt hơn mình.
Đấy, đặc điểm là kiêu ngạo, luôn cho mình hơn người. Nhưng lại có cái ưu điểm rất hay là rất bình đẳng. Bình đẳng giữa mình và mọi người, trong lòng mình nghĩ là mình hơn họ nhưng mình rất dễ gần gũi này, chia sẻ này, cảm thấy mình và họ là những người bình đẳng với nhau. Đấy! Kỳ quái thế đấy! Ví dụ bẩn sạch là như nhau, người tốt – người xấu là như nhau, nhưng mình luôn nghĩ mình hơn người khác.
Nadhi: Con à? Con.
Thầy Trong Suốt: Con cũng Bảo sanh bộ đấy!
Hơn người khác một cách vô lý, không lý do. Ở đây có ai Bảo sanh bộ không? Khó thừa nhận nhỉ? Cái này khó thừa nhận! Nadhi thừa nhận. Rồi! Có ít người nghĩ mình kiêu ngạo lắm, nhưng mà kiểm tra xem mình có hay nghĩ mình hơn người không? Chuyện gì xảy ra thì xảy ra, mình là người tốt, còn thiên hạ là người xấu. Có không?
Một bạn: Dạ có!
Thầy Trong Suốt: Đấy! Có ai dám giơ tay Bảo sanh bộ không? Rồi! Ít người dám giơ tay. Còn lại mỗi Nadhi là dám giơ tay nhỉ! (Mọi người cười)
Cuối cùng là Phật bộ, nhược điểm là lười biếng. Cái tường nhà mình ở ngoài người ta cầm gạch đập phá choang choang choang, mình ngồi trong nhà biết là nó làm sai rồi, mình ngại chạy ra, cứ nằm tiếp, nhỉ. Biết cái gì là đúng nhưng mà lại chẳng muốn làm. Vì sao? Ngại! Thế thôi!
Nadhi: Con.
Thầy Trong Suốt: Đặc điểm là ba phải, cái gì cũng được. Bạn bảo là: “Ăn nhiều hoa quả là xấu”. “Phải! Ừ! Đúng rồi!”. Về không ăn hoa quả nữa. Hôm sau mấy đứa bạn bảo: “Ăn nhiều hoa quả vào rất tốt cho hệ thần kinh”. Thế là gì? Lại về ăn thật nhiều. Đấy! Không có chính kiến riêng, ba phải, lười.
Ưu điểm của Phật bộ cực kỳ cao, là dễ thấy được bản chất của vấn đề. Vì muốn lười mà vẫn sống ngon lành thì phải gì? Lười mà muốn sống được thì phải biết cái gì là mấu chốt để làm. Đúng chưa?
Ví dụ hàng xóm đập tường nhà mình, mình không làm gì, nhưng mình thấy bản chất vấn đề chưa có gì nghiêm trọng cả. Đấy! Nhưng mà giả sử bị đốt là phải xử lý ngay. (Mọi người cười) Đúng không? Đốt nhà cái lập tức cầm điện thoại báo công an các loại. Đấy! Mình càng hiểu bản chất của vấn đề, chính vì thế mình mới lười. Kiểu người ít tắm gội là ví dụ của Phật bộ. Kim cương bộ thì thôi, tắm gội thường xuyên, ngày 2-3 lượt. Phật bộ thì sao?
Một bạn: Cả tuần.
Thầy Trong Suốt: Tuần tắm lần cũng được, có gì đâu! Tại sao phải tắm? Đúng không? Tại sao lại phải tắm nhiều làm gì? Không thấy có lý do! Ở đây có ai Phật bộ không? Ít quá nhỉ? Thôi rồi, mọi người thích làm Kim cương, rồi Liên hoa, đúng không? (Mọi người cười) Chứ ít người nhận Phật bộ, nghe thường quá! Mỗi bộ đều có đặc điểm, ưu điểm riêng, loại trí tuệ riêng. Đấy!
Thế thì ở Việt Nam có câu là: “Biết mình biết người, trăm trận trăm thắng”. Mình nên biết mình, biết người. Trong quản lý, trong công việc mà biết được người thuộc bộ nào thì cực kỳ lợi hại luôn. Ví dụ những người Liên hoa thì mình không bao giờ giao những việc làm cần cù, tỉ mỉ cả, vì cần cù tỉ mỉ không phải tính của họ, họ cả thèm chóng chán mà. Nhưng mà Liên hoa rất là khéo tỏ thái độ làm hài lòng người khác. Thấy sếp cần một người tỉ mỉ, tỏ ra tỉ mỉ ngay. Đấy! Ngồi tỉ mỉ làm đến tận 8-9 giờ để sếp nhìn thấy, mà sếp vừa về cái thì sao?
Một bạn: Về luôn.
Thầy Trong Suốt: Mình cắp đít đi về luôn! Đấy! Đấy là Liên hoa, rất hiểu người khác muốn gì, cố biểu hiện. Ông sếp mà kém, bị lừa thì sao? Tưởng thằng này tỉ mỉ, giao việc tỉ mỉ cho. Chết không? Cái ông cả thèm chóng chán mà lại giao việc tỉ mỉ. Hỏng luôn! Tỉ mỉ giao cho ai biết không?
Một vài bạn: Kim cương.
Thầy Trong Suốt: Ừ! Kim cương bộ rất là nguyên tắc, rất là chi tiết. Hoặc là Phật bộ cũng được, Phật bộ thì bảo gì làm nấy mà. (Mọi người cười) Thì mình cứ làm, tỉ mẩn tỉ mẩn ngồi làm mãi cũng được, chẳng sao cả. Đấy! Nếu mà việc tỉ mỉ phải giao cho Kim cương bộ, cẩn thận càng Kim cương bộ. Nhưng việc gì mà cần khôn ngoan, lanh lẹ, ứng biến thì giao cho ai?
Một bạn: Liên hoa ạ.
Thầy Trong Suốt: Liên Hoa. Việc gì cần quản lí người khác này, đạt được mục tiêu, giao cho ai?
Một bạn: Kim cương.
Một bạn khác: Nghiệp bộ.
Thầy Trong Suốt: Nghiệp bộ, đúng không? Đấy! Nghĩa là, khi mình hiểu nhân viên của mình, hiểu người thân, người xung quanh mình, mình giao việc rất chuẩn. Còn hiểu chính mình thì sao? Mình sẽ không xung phong làm cái việc mà mình yếu. Biết thừa mình Liên hoa, sếp bảo cần một chân kế toán rất cẩn thận, mình có xung phong không? (Mọi người cười) Tự mình không muốn xung phong. Cần một người ra ngoài giao tiếp, đoán được ý của đối thủ, của khách, bán được hàng, xung phong ngay.

Trích từ: NHÀO NẶN con hay GIÚP con nên người?
Hỏi đáp thực hành thiền và tâm linh – Trong Suốt (Đà Nẵng 7/2018)


































































