KHI DƯƠNG KHÍ KHÔNG ĐỦ, HÃY NHƯ ĐỨA TRẺ
Có một ngày, sư phụ nhìn tôi rất lâu, rồi hỏi một câu tưởng như chẳng liên quan gì đến dưỡng sinh cả.
“Đã bao lâu rồi con chưa chạy nhảy cho đã, chưa cười một trận ra hồn, chưa ngủ một giấc thật sâu, kiểu ngủ xong tự nhiên mở mắt dậy mà không cần chuông báo thức?”
Tôi đứng khựng lại. Không phải vì không nghe rõ, mà vì… không trả lời được.
Chưa kịp mở miệng, sư phụ đã chỉ vào chiếc bình giữ nhiệt tôi lúc nào cũng ôm theo bên mình. Trong đó khi thì kỷ tử, khi thì táo đỏ, lúc khác lại thêm vài lát gừng, vài vị thuốc nghe tên đã thấy rất “dưỡng sinh”.
Sư phụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt thì không hề nhẹ.
“Con nghĩ mình đang bổ dương khí à? Không. Con chỉ đang thắp một cây nến nhỏ trong căn nhà đã quá lạnh, quá trống rỗng. Nhìn thì có ánh sáng, nhưng bên trong vẫn là gió lùa, vẫn là rỗng không.”
Câu nói đó giống như một mũi kim, châm thẳng vào chỗ mà tôi vẫn cố né tránh.
Sư phụ đứng dậy, chỉ ra ngoài cửa sổ. Dưới sân, mấy đứa trẻ đang chạy nhảy, hét lên cười vang, mặt đỏ hây hây, áo mỏng mà đầu như bốc hơi.
“Con nhìn chúng đi. Dương khí của chúng từ đâu ra? Từ thuốc bổ à? Hay từ bố mẹ cho uống cao phương mỗi ngày?”
Ông lắc đầu.
“Không. Dương khí đó là do chính chúng sinh ra. Trẻ con sinh ra đã giống như một lò lửa nhỏ. Nhiên liệu đủ, đường ống thông, chỉ cần một chút vận động, một chút vui vẻ, là lửa bốc lên rất hồng.”
Rồi ông quay lại nhìn tôi.
“Còn các con thì sao? Lò lửa thì cũ, nhiên liệu thì sắp cạn, khí huyết tắc nghẽn, bên trong toàn là củi ướt, lá mục – tức là đàm thấp, ứ trệ. Chưa hết, ngày nào cũng đổ thêm nước lạnh vào – lo âu, suy nghĩ, căng thẳng. Rồi quay ra than: ‘Sao tôi dương hư thế này?’ Và lại chạy đi tìm thuốc bổ để châm lửa. Con thấy có buồn cười không?”
Lúc đó mặt tôi nóng ran. Vì đó chính xác là tôi.
Mua đủ thứ thuốc, đủ loại miếng dán, đủ mọi phương pháp “ôn dương”, nhưng càng bổ càng mệt, càng cố càng lạnh. Người lúc nào cũng như quần áo phơi mùa mưa, ẩm ướt, không khô nổi.
Tôi hỏi, giọng nhỏ lại:
“Vậy… thưa sư phụ, phải làm sao để sửa cái lò lửa này?”
Sư phụ cười, rất hiền.
“Sao cứ phải sửa? Con coi mình là cái máy à? Càng sửa càng hỏng. Đại đạo vốn rất giản dị. Đừng sửa nữa. Hãy nuôi nó.”
“Nuôi?”
“Ừ. Nuôi như nuôi một đứa trẻ.”
Không phải là chạy nhảy vô tổ chức, không phải là làm mấy trò trẻ con. Mà là dùng tâm thế nuôi dưỡng trẻ nhỏ, để nuôi lại chính sinh mệnh của mình.
Sư phụ nói: “Trẻ con sống khỏe cần mấy thứ? Không nhiều. Chỉ ba việc: ăn ngon, chơi vui, ngủ sâu. Con làm được ba việc này cho chính mình, dương khí sẽ tự sinh, không cần con thúc.”
Ngọn lửa thứ nhất là ăn ngon
Sư phụ nói một câu nghe rất đau: “Người lớn bây giờ không còn ăn cơm, mà là ‘tiến thực’.”
Vừa ăn vừa xem điện thoại. Ăn để tiếp khách. Ăn để tính calo. Ăn như một nhiệm vụ.
Tỳ vị và cái miệng đã lâu rồi không còn nói chuyện với nhau.
Ông hỏi tôi: “Lần cuối cùng con ăn một món gì đó mà thấy… ngon đến mức thấy ấm lòng, là khi nào?”
Tôi nghĩ mãi không ra.
Sư phụ bảo: “Trẻ con ăn món nó thích, mắt sáng lên. Đó là toàn bộ ngũ tạng lục phủ cùng nói ‘được rồi’. Còn con thì ăn mà tâm không ở đó. Tỳ vị nhận tín hiệu loạn xạ, lâu ngày bếp lạnh, ẩm, tắc. Không có khí huyết thì lấy đâu ra dương khí?”
Giải pháp không phức tạp.
Đói thì ăn. Không đói thì thôi.
Khi ăn thì chỉ ăn.
Ăn thứ thân thể quen, đơn giản, ấm áp.
Đừng dùng đầu óc để ăn, hãy để tỳ vị được cảm nhận.
Nuôi tỳ vị như nuôi một đứa trẻ non nớt. Nó được chăm đúng, nó sẽ tự sinh lực cho con.
Ngọn lửa thứ hai là chơi vui
Sư phụ nhìn tôi rất lâu rồi nói: “Con thiếu nhất không phải dinh dưỡng, mà là cái sự ‘vui’.”
Dương khí của trẻ con, phần lớn là do chơi mà ra. Chạy nhảy vô mục đích, cười vô lý do, mồ hôi ra mà lòng nhẹ tênh. Khí huyết trong lúc đó được khuấy lên, thông suốt như gió xuân.
Người lớn thì sao?
Vận động để giảm cân.
Tập để check-in.
Đi bộ mà trong đầu toàn deadline.
Đó không phải sinh dương, đó là hao thần.
Con cần chơi, không cần tập
Chỉ cần động mà vui.
Đi bộ nghe gió.
Lắc lư theo nhạc.
Leo núi không vì đỉnh, chỉ vì mồ hôi.
Chìa khóa không nằm ở động bao nhiêu, mà là vui hay không.
Vui thì thân mở.
Thân mở thì khí thông.
Khí thông thì dương tự sinh.
Mỗi ngày, hãy cho bản thân một khoảng “thời gian chơi”, như cho một đứa trẻ được ra sân.
Ngọn lửa thứ ba là ngủ sâu
Sư phụ nói: “Các con tưởng mình ngủ, nhưng thực ra chỉ là nằm xuống với đầu óc chạy hết công suất.”
Trẻ con thì khác.
Ngã xuống là ngủ.
Hơi thở sâu.
Không mang theo chuyện ban ngày.
Vì “thần” của chúng an.
Muốn ngủ sâu, không phải ép ngủ, mà là dọn đường cho giấc ngủ
Trước khi ngủ, làm việc vô dụng.
Nhìn trời.
Nghe nhạc nhẹ.
Nói với mình: “Hôm nay xong rồi.”
Buông xuống, như đứa trẻ chán đồ chơi.
Thân thả thì tâm mới lắng.
Thần an thì dương mới hồi.
Cuối cùng, sư phụ nói một câu mà tôi nhớ mãi:
“Đối xử với bản thân như một đứa trẻ, không phải là nuông chiều, mà là có trách nhiệm nuôi dưỡng.”
Giống như một người mẹ hiền.
Không ép ăn.
Không cắt ngang lúc con đang vui.
Không bắt thức khuya khi cần ngủ.
Chỉ quan sát, đáp ứng đúng nhu cầu, rồi tin tưởng sinh mệnh sẽ tự lớn lên.
Sự thay đổi từ bên trong
Tôi bắt đầu thử.
Mệt thì nghỉ.
Ăn thì bỏ điện thoại.
Tối tạo nghi thức đi ngủ.
Không còn cố “sửa” mình nữa.
Sự thay đổi đến rất chậm, nhưng rất thật.
Tay chân bớt lạnh.
Sáng dậy nhẹ hơn.
Lòng bớt mệt.
Không thêm thuốc bổ nào.
Chỉ ngừng tự làm mình kiệt quệ.
Lời kết
Tôi hiểu ra một điều:
Bổ dương cao cấp nhất, là ngừng nội hao.
Là quay về bản năng.
Là dùng ánh mắt nuôi trẻ nhỏ để nhìn lại chính mình.
Ngọn lửa đó chưa từng tắt.
Nó chỉ chờ con ngừng dập nó đi.
Khi con đủ dịu dàng với chính mình,
dương khí sẽ tự sinh,
ấm áp,
bền bỉ,
và rất thật.
TRẠNG ĐAO – https://www.facebook.com/share/p/1BFVig175E/
(bài tổng hợp viết lại từ bài của Hạt Đậu Béo dịch)
Bạn đọc comment:
Trân Nhung
khi không đủ dương khí ta hãy trở về như đứa trẻ.
ăn ngon
vô tư chơi vui
ngủ sâu như 1 đứa trẻ 🍀
Le Thach Tri
Bài viết hay với nhiều thông tin thú vị, kiến thức nền tảng của Trung y.
Đọc bài viết làm nhớ tới cuốn sách “Đi tìm thần dược bên trong cơ thể” của tác giả Ngô Thanh Trung (tên gốc: Sổ tay hướng dẫn sử dụng cơ thể người) là cuốn sách dưỡng sinh nổi tiếng, kết hợp Đông y và khoa học hiện đại.
Cảm ơn nhiều!
Hưng PK Bớt suy nghĩ áp lực, vui vẻ, giải trí là tự nhiên khoẻ
Nguyễn Thị Quyến Hay quá a ạ. Nghe tưởng đơn giản nhưng thực hiện k hề đơn giản chút nào
Hang Lê Đúng vậy. Đi tập thể dục mà trong đầu toàn cv 🙁
Hào Anh Triết lý thâm sâu của đạo dưỡng sinh
Nguyễn Thị Phượng Đối xử với bản thân như một đứa trẻ không phải là nuông chiều mà đó là trách nhiệm nuôi dưỡng
Võ Năng Lượng Cảm ơn Bạn. Dương khí là gốc của sự sống. Và con người muốn có dương khí thì điều bắt buộc là phải hòa mình với thiên nhiên, với vũ trụ 🌈☀️🔥💎😘
Trần Văn Hoàng cẩn thận cái đoạn ăn ngon
Emily Haus Vì thiếu những thứ đó, mới bị thiếu dương khí. Vậy lời khuyên A là A? Thay vì đó, hãy gợi ý một số điều đơn giản để bồi đắp hay hạn chế việc thiếu dương khí.
Ngộ An Lạc Tâm phiền não sinh ra đủ thứ bệnh. Nhưng trước mắt nhiều nỗi lo quá sao có thể dẹp sang bênh. Có nhắm mắt xuôi tay mặc kệ đời thì may ra an ổn.
Phuong Pham Rất hay, chúng ta nên sống chậm lại để thưởng thức thiên nhiên quanh mình.
Nguyễn Đặng Hoàng Anh Như đứa trẻ thì đâu cần đi kiếm tiền
Phạm Phương Anh nhưng ai trông con cho để như đứa trẻ thì khum nói 😀
Lan Phương Sao giờ tôi khó đọc mấy bài do AI viết thế nhỉ
Nguyen Hong Trang Lan Phương em đang định bình luận thì đã thấy chị rồi. Haha. Dương khí không đủ thì ăn thêm đồ ấm nóng để tăng nhiệt về bên trong chứ trở về đứa trẻ bên trong thì chỉ là tinh thần chứ có bổ sung dương khí đâu. Đồ ăn vào miệng vẫn là cái ưu tiên hàng đầu, tiếp theo là giữ ấm
Lan Phương Nguyen Hong Trang cứ leo lên sân thượng phơi nắng 2h là đảm bảo dương khí đầy đủ
Bùi Thuý Hằng Nguyễn Gia Huy vk ck mình đúng kiểu ăn ngon+ vui chơi đẫm mồ hôi+ và về nhà ngủ 1 mạch đến sáng đây này. Chuẩn như sgk luôn ck nhờ 😀
Thanh Loan Nhiều khi cũng muốn vui nhưng cuộc sống ko cho vui. Muốn vô tư nhưng đâu có đơn giản muốn là được
Minh Đức Vô tri hoá hữu tri, đạm bạc minh trí
Tuyen Phan @Trần Quang Chính e phải ngủ 1 giấc thẳng cẳng thoai
Huamy Ngoc Nghe rất đơn giản, nhưng k phải người lớn nào cũng làm đc
Tran Duy Anh TheAnh Lại, mh có đang sống ko anh nhỉ, thấm phết
Việt Dũng Mai Nói thì đúng…nhưng khó thực hiện lắm….cuộc sống bề bộn mà..
Ngoc Anh Do hỏng dc chời ơi, ngủ k dc vô tư vô tri như hồi nhỏ, giờ là tờ giấy đen thui òi chứ giấy trắng gì nữa
Huỳnh Quang Minh Sống ở thế gian nhiều lo toan và phiền não : Cơm áo gạo tiền, Cha mẹ, con cái, người thân, bạn bè, công việc…Có mấy ai vô tư mà sống vui vẻ được. Chắc chỉ có ít người được.
Phạm Chiến
Nếu ai có tổn thương tâm lý dài hạn, rơi vào trạng thái không biết mình muốn gì, thích gì, đi về đâu, muốn biết mình là ai, muốn chữa lành tâm hồn.
Hãy làm 3 điều sau:
– 1. Nằm nhớ về hình ảnh, cách mình vui chơi, cách mình thể hiện khi còn nhỏ, đấy là hình ảnh của mình gần với lúc mình mới sinh ra nhất.
– 2. Hãy tìm hình ảnh người từng làm tổn thương bạn nhiều nhất, tha thứ cho họ
– ĐẶC BIỆT: Nếu người làm bạn tổn thương đó là cha mẹ, người thân, hãy tự thầm xin lỗi họ mỗi ngày 1 lần. Dù biết điều này rất khó, nhưng một ngày bạn sẽ nhận ra ý nghĩa và tác dụng của nó, giúp bạn và chính cha mẹ được bình an trong tâm
Đây là 1 người chị đã chia sẻ với tôi và tôi đã thành công
Hoang Huu Bien Diệt trừ 3 độc” tham, sân, si”, không để chúng nhiễu nhương, tâm mới an, trí mới sáng, lục phủ ngũ tạng mới không bị rối loạn, mới an vui được.
Lê Thắm Tui dư dương khí lun quớ.
Đi làm gặp đồng nghiệp vui vẻ, hoà đồng
Làm về cơm nước con cái xong chơi vs con
Đến giờ đi ngủ là mẹ kể chuyện con nghe nhưng mẹ luôn là ng ngủ trước 😀 . Mẹ vụng về nhưng tình yêu mẹ dành cho các con là vô điều kiện
LỬA – DƯƠNG KHÍ – ÁNH SÁNG – VONG MA
Khi âm dương va chạm nhau hay âm và dương tiếp xúc kết hợp với nhau thì sản sinh ra năng lượng. Âm dương càng lớn thì năng lượng giải phóng ra càng lớn. Năng lượng này chính là “lửa”, là dương khí, là sự sống, là ánh sáng. Người sống hay chết phân biệt nhau có còn lửa hay dương khí không. Sự sống hay không phải sự sống khác nhau ở chỗ có lửa hay không. Lửa càng nguội nghĩa là càng gần sự chết hay thế giới âm.
Thực ra, lửa hay năng lượng tồn tại ở tất cả mọi nơi nhưng ở các mức khác nhau. Ở mỗi mức sẽ có sự sống tương ứng với mức ấy. Ví dụ khi con chuột sống, nó có mức lửa khác với khi chết. Khi chết không phải không có lửa trong vật chất đó, cũng có nhưng chỉ tương ứng với đời sống của sâu bọ hay giòi (mức lửa thấp). Thế nên vật chất đó hoá giòi. Có thể sau giòi bọ là một đời sống khác tương ứng với mức lửa của vật chất đó. Đúng là định luật bảo toàn năng lượng đúng ở mọi mức độ.
Nói sự sống hay không phải sự sống khác nhau ở lửa hay không lửa là đang quy về sự sống của động vật hay con người để nói người sống hay chết khác nhau có (đủ) lửa hay không (chứ không phải xác chết thì không có tí lửa nào).
Nơi nào có lửa thì sẽ không có cái “không lửa” tồn tại. Hay nói dễ hiểu là nơi nào có ánh sáng thì bóng tối không tồn tại. Nơi nào có sự sống thì sự chết không tồn tại. Nơi nào có dương thì âm không tồn tại. Tất nhiên ở đây không nói là tuyệt đối mà ở mức thắng thế chứ còn 2 mặt đối lập luôn tồn tại cùng nhau, bên nào đang thắng thế mà thôi. Chúng ta đang sống được là phần dương hay phần sự sống đang thắng thế phần âm hay phần cái chết.
Tại sao lại nói điều này – về lửa?
Tôi có một kinh nghiệm đã từng trải qua và qua quan sát mà đúc rút ra điều này. Có rất nhiều người cho rằng mình sát phần âm hay có căn cơ tâm linh hay mình có một khả năng đặc biệt cái gì đó rất oách mà hay bị vong ma hay phần âm nhập hay giao cảm được với phần âm. Có một đặc điểm đối với những người hay bị phần âm nhập là sức khoẻ họ rất yếu, dương khí kém, lửa yếu. Trong một không gian nào đó (vd cơ thể hoặc căn phòng), luôn được lấp đầy bởi hoặc ánh sáng hoặc bóng tối. Nếu ánh sáng yếu hay phần dương yếu thì tự động bóng tối hay phần âm sẽ lấp đầy chỗ còn lại. Những người mà thi thoảng không biết mình là ai ấy là người có mức lửa cực kém hay nói cách khác sức khoẻ rất kém. Người lạnh, tay chân lạnh, huyết áp thấp, khí lực không có, thần kinh yếu ớt… nhiều bệnh tật. Tất nhiên có những người có những năng lực đặc biệt thật sự và họ khoẻ. Những người đó chỉ chiếm vài phần trăm, còn lại là đều ảo tưởng. Ảo tưởng là vì họ bị ảnh hưởng và bị chi phối & bị động chứ không làm chủ được. Đó không phải khả năng thật của họ.
Trong sách của Hải Thượng có nói về bệnh quan hệ tình dục với phần âm (quan hệ với ma). Bệnh này ông không xét nó có nguyên nhân tâm linh mà xét nó ở khía cạnh sức khỏe cơ thể vật lý. Nghĩa là lục phủ ngũ tạng có vấn đề và dùng các vị thuốc chứ không phải tâm linh có vấn đề mà dùng các phép bùa chú. Hiện tượng này thường xảy ra với người yếu, dương khí kém, dễ bị phần âm xâm nhập . Ngày nay, rất nhiều thầy lại tập trung xử lý ở khía cạnh tâm linh, rồi phán nghiệp này nghiệp kia… mà không xem xét họ ở khía cạnh khí huyết hay tính đến việc phải nâng cao chính khí. Như thế tưởng giỏi mà hoá ra đang bị pha trộn, ngoại lai và mất đi sự thuần khiết của Đông y.
Cá nhân tôi không phủ nhận có tính tâm linh hay liên quan đến tâm linh nhưng quan điểm cá nhân của tôi là nếu không xử lý bệnh thật mà cứ đi xử lý bệnh giả thì không thể hết được. Cái phần dương, phần hữu hình không lo mà cứ đi lo phần âm phần vô hình. Bởi nếu cái phần dương không vững thì phần âm kia có xử lý xong thì sẽ lại có phần âm khác tìm đến. Giống như một căn phòng đã thiếu sáng thì không phần tối này thì cũng là phần tối khác tìm đến lấp đầy. Phần âm chỉ tìm đến nơi mà phần dương yểu, hay bóng tối chỉ xâm chiếm nơi ít ánh sáng, nhà không có người ở thì ma sẽ đến, lạnh lẽo sẽ ngự trị khi ở đó không có lửa hay lửa kém. Đó là sự vận hành tự nhiên.
Còn tốt nhất là phải xử lý cả 2 – cả nội cảnh và điều kiện ngoại cảnh. Môi trường sống (điều kiện ngoại cảnh phong thủy) tất nhiên là ảnh hưởng đến sức khỏe. Nhưng nếu chỉ cọi nó là vấn đề ở tâm linh thì thực sự thiếu sót.
Ăn như nào để bổ sung lửa và giữ lửa, đó chính là mục tiêu của dưỡng sinh.

Nguồn: Bí Mật Thực Dưỡng































































