Clean (tịnh hóa – thanh tẩy) Thực Phẩm – Đồ Ăn Nước Uống
Cái phương pháp Ho’oponopono này á, mà nó ứng dụng không có phải hạn hẹp ở trong vấn đề chữa bệnh đâu mà nó sử dụng trong tất cả các vấn đề, tất cả các kênh luôn:
- Từ tài chính
- Từ các mối quan hệ xã hội
- Các cái vấn đề đồ vật hay là mọi thứ
Câu Chuyện Ông Hew Len
Ví dụ như là ông Hew Len đó, ông ở bên bệnh viện mà nãy anh Nguyên kể đó (Xem bài Tâm thức học cơ bản – Pháp EMDR – CLEAN) . Thì bệnh viện là cái nơi rất là nhiều rác. Tại vì những cái đau khổ về bệnh tật – bệnh tật là một dạng ký ức mà, một dạng rác mà – nó đổ ra thì thành ra là ở nơi đó rác rất là nhiều.
Thì cái đồ vật này mà nó bị nhiễm nhiều rác quá, nó cũng sẽ có những cái biểu lộ hư hại và xấu xí. Cho nên cái bức tường ở bên đó nó cũng rong rêu và nó xấu lắm, người ta sơn không được luôn, sơn là nó cứ bị trợt xuống, sơn bị trợt xuống.
Thì khi ông Hew Len ổng tới đó thì ổng mới thấy vậy, khi ổng mới đến cái bức tường…
Ông Hew Len là một cái người có khả năng đọc được cái thông tin từ đồ vật. Ví dụ như ổng ngồi xuống cái ghế, cái ghế này sẽ nói cho ổng rằng là: “Cái ổng ngồi trước tui ổng nhiều rác quá, ổng xả ra đây, ổng bị stress, ổng xả đủ thứ rác ra hết. Tôi sắp chịu hết đổi rồi.” Thì ổng Hew Len ổng kêu: “OK, được rồi, tôi biết rồi, để tôi giúp cho you clean.”
Thì ổng bước vô trong phòng như vậy là tường, bảng, camera, tất cả ổng đều clean hết. Bước lên trong máy bay là ổng clean liền.
Có một cái câu Thần Chú nữa, để mà clean những cái đồ vật, đó là cái câu Aloha.
Xem bài : Câu Thần Chú Aloha
Clean Thực Phẩm
Rồi giờ thực phẩm cũng vậy. Thực phẩm đó là một cái dạng mà mình… tại sao… ban đầu nó đâu phải là mình đúng không? Ban đầu nó là một cái dĩa cơm hay một cái tô bún gì đó. Nhưng mà 5 phút sau, cái tô bún, cái dĩa cơm nó biến thành một phần cơ thể của mình. Đúng không?
Lập Trình Thực Phẩm
Mà nó biến thành một phần cơ thể của mình mà mình không lập trình nó, mà mình toàn là thảy rác không à. Mình thảy rác như thế nào?
Mình vừa nhìn nó:
- “Nó chà, không biết trong cái này nó có bị nhiễm hóa chất hay không?”
- “Chà, cái này chắc có dư lượng thuốc từ sâu.”
- “Chà, cái này gì gì đó không biết tui ăn tui có bị cái này kia không?”
Lúc nào mình cũng play. Đó. Và khi mà mình làm vậy là mình kích hoạt rất nhiều rác.
Câu Chuyện Hamburger
Ông Hew Len, ổng clean như thế nào? Ông Joe Vitale có một lần rủ ông Hew Len vô trong một cái quán ăn mà ăn bánh hamburger với lại thịt.
Thì đối với cái dân mà tâm linh thì mình biết rồi, dân mà học về mấy cái đó là rất là hiểu về thực dưỡng, nên họ ăn đồ rất là thực dưỡng đúng không? Những cái thứ đó là không ăn.
Thành ra khi mà ông Hew Len rủ ông Joe Vitale vô đó: “Ăn đại đi.” Thì ông Joe Vitale không tin. Nhưng mà nghĩ: “Thôi, thầy của mình ăn thì mình cứ vô ăn.”
Và thấy ông Hew Len mới kêu rằng là: “Cho thịt gấp đôi, phô mai gấp đôi.”
Ông kia kêu: “Trời ơi, cái này ăn vô là tim mạch.” Kiến thức về dinh dưỡng quá, đúng không? Thực dưỡng.
Xong cái ông nói: “Trời, ông có biết ăn vậy là bị bị tim mạch không?”
Ông Hew Len mới nói là: “Rác. Ha ha, clean đi.”
Cách Clean Của Ông Hew Len
Xong cái ông Joe Vitale mới hỏi là: “Ông Hew Len, ông clean sao?”
Thì ông Hew Len mới nói như thế này:
- “Khi tôi ăn, tôi cảm ơn, tri ân cái món ăn đó là đầu tiên.”
- “Cái thứ hai nữa, tôi nói vậy: Khi tôi ăn có bất cứ chuyện gì xảy ra với tôi, đó là cái program, tôi nhận trách nhiệm để dọn dẹp. Không phải lỗi của you.” (Nói với món ăn á) “Không phải lỗi của tôi.”
Tức là không phải lỗi của mình ăn, cũng không phải lỗi của nó. Mà là cái chương trình.
Hiểu Về Chương Trình
Ví dụ như là bị đau bụng, trúng thực chẳng hạn, hay là chương trình bị cái gì đó, ung thư hay bất cứ bla bla bla—là đến ngày đến giờ cái chương trình nó chạy. Chứ không phải là tại cái món ăn đó. Phải không?
Nên cái chương trình đó, nó còn chạy thì nó sẽ thông qua cái kênh này kênh kia để nó biểu lộ ra. Nên nãy cô Triều mới nói là nó cần đau khổ đúng không? Nó phải kiếm cái ông A, bà B tới. Mà ông A, bà B nó phải có một mối liên hệ đặc biệt với mình. Nó mới khơi được cái rác đó.
Cũng vậy, đến ngày đến giờ mà cái chương trình đau khổ hay là bị trúng thực nó còn chạy á, thì mình phải ăn cái món đó vô. Thành ra cái món đó nó chỉ xuất hiện cho mình ăn thôi. Chứ nó không phải lỗi của nó.
Nhìn Với Con Mắt Trong Sạch
Cho nên ngay lập tức… khi mà mình nhìn nó với cái con mắt trong sạch, thanh tịnh như vậy á, là mình đã kích hoạt những cái tốt lành ở trong cái thực phẩm đó của mình, thì nó trở thành một phần cơ thể của mình nó mới ổn.
Còn mình nhìn nó bằng cái con mắt rất là nghi ngờ. Ví dụ như mình nhờ một cái người nào đó vô nhà mình giúp đỡ mà mình nhìn mặt xăm trổ đi tùm lum nó, nói: “Sao nhìn mày giống trộm cướp quá vậy mày?” Mình nhờ nó vô nhà mình giúp đỡ mà mình nói nó kiểu đó thì nhà mình ổn không? Phải không?
Nhận Trách Nhiệm trong Ho’oponopono
Cho nên chắc chắn có vấn đề rồi. Tức là chuẩn bị một cái mà mình sẽ nạp vô cơ thể mình, biến thành mình, mà mình suy nghĩ một cách tiêu cực như vậy. Chính mình đã lập trình sai. Thành ra mình phải nhận trách nhiệm dọn dẹp. Không phải tại bị thì là.. gì hết.
Học Ho’oponopono là vậy đó. Nếu mà you nhận trách nhiệm clean thì you không có đổ thừa. Bệnh này, không phải tại như thế này.
Câu Chuyện Đau Lưng
Ví dụ như hôm qua, tối hôm qua cô Triều bị đau lưng nè, ngồi cả ngày tiếp khách, đau quá. Xong cái tối đau lưng. Chứ lúc đầu hai cô cháu cũng play, mình cũng hơi than phiền, mình nói: “Tại sao cô cái lưng cô không khỏe, cô không có đi nghỉ đi mà cô phải đi ngồi tiếp khách chi cho lâu vậy.” Mình cũng than phiền.
Cái chập sau thấy: “Ủa, sao mình talking trash, mình nói rác.” Xong cái mình mới nhắc lại trong đầu mình là: “Không, đau lưng là cái chương trình và nó biểu hiện để cho tôi dọn dẹp chứ không phải tại ngồi lâu, cũng không phải tại bị cái gì, tai nạn hay là cái gì mà nó để lại cái hệ quả này hết.”
Thì Hiệp vừa nói vậy xong kia mình mình sorry liền, mình xin lỗi mà nói với cái lưng, nói với cái lưng của cô luôn là: “OK, you OK, you không có bị đau lưng. Cái chương trình đau lưng nó có mặt ở đó. Nó đang tạo ra những cái cấu trúc thông tin để nó tạo nên thành thực tại. Tôi với you có trách nhiệm dọn dẹp, chứ không phải đổ thừa tại bị thì là OK.”
Xong rồi, hai đứa mình cùng làm. Thì mình ngồi mình làm, vui vẻ với nhau làm. Cái lưng nghe một cái búp là hết đau lưng, tới bây giờ. Hết với you vậy.
Tri Thức Là Con Dao Hai Lưỡi
Và đôi khi Hiệp nhớ, Hiệp kết nối như vậy á thì mình làm rất là good. Mà mình quên cái mình ngồi play, nói: “Tại ăn cái này, tại cái này.” Mà mình nhiều tri thức lắm. Mà tri thức nó cũng là con dao hai lưỡi. Mình sử dụng đúng thì rất là hữu hiệu. Mà đôi khi mà nó trở thành rác là mình cứ kết nối các nhân duyên hữu hạn ở đây à.
Và mình đinh đinh luôn là cái thực tại này “tại mày, tại mày…” Là coi như cái thực tại đó nó dính cứ ngắt.
Nắm Bản Chất Vấn Đề
Còn mình hiểu bản chất của vấn đề là cái chương trình. Còn những cái nguyên nhân ABC mà mình có thể kết nối, nó chỉ là cái bề nổi của cái… cũng hiện tượng luôn. Chứ nó không phải là cái gốc như mình nghĩ đâu.
Đó, mà mình muốn clean tận gốc là mình phải vô cái gốc kia này, mình bum. Còn mình cứ bum mấy cái đây là bum không được. Mình không có giải quyết được thực tại, không có giải quyết được hiện tượng.
(Đoạn trên được trích từ bài Tâm thức học cơ bản – Pháp EMDR – CLEAN)
Xem thêm :






























































