NGƯỜI BẠN ĐỜI
Điều này không có nghĩa là họ sẽ là những mối quan hệ lý tưởng như tâm trí bạn nghĩ.
Sẽ không có người gọi là “right person” trên hành tinh này.
Nếu bạn đặt cả trái tim mình vào một điều gì đó, điều gì đó có thể trở nên tuyệt vời.
Nhiều khi bạn tự hỏi cho trải nghiệm của mình rằng : Đó có phải là điều đúng đắn?
Câu trả lời là : Không có điều gì đúng cả.
Nếu bạn có lối suy nghĩ phi thực tế rằng bạn đã tìm được đúng người, bạn sẽ sớm thất vọng.
Nếu bạn hiểu rằng bạn có những điều vô nghĩa của bạn và họ có những điều vô nghĩa của họ, chúng ta có thể cùng điều chỉnh những điều vô nghĩa này và cả những điều vô nghĩa kia và tiếp tục cùng nhau học hỏi ý nghĩa bài học sau mỗi điều vô nghĩa ấy.
Thay vì cố gắng điều chỉnh người khác và sửa chữa họ, thì bạn hãy quay vòng bên trong tự nỗ lực điều chỉnh chính mình trước.
Và khi đó bạn sẽ trở nên tuyệt vời đến mức mọi người đều muốn ở bên bạn.
Đó sự lựa chọn duy nhất để bạn có cuộc sống hạnh phúc.
Chúng ta phải hiểu rằng các mối quan hệ được hình thành cho rất nhiều nhu cầu khác nhau trong bạn
Khi bạn đến gặp một người trong khi bạn có quá nhiều nhu cầu, bạn đến như một kẻ ăn xin. Và khi bạn là một người ăn xin thì bạn sẽ không thể có sự lựa chọn nào cả.
Nếu bạn thực sự muốn đưa ra lựa chọn trong thế giới này, điều đầu tiên và quan trọng nhất là bạn phải đưa mình đến một nơi mà bản thân bạn mong muốn để trải nghiệm sự thú vị của cuộc sống.
Lúc đó bạn hãy xem những điều tuyệt vời mà bạn thu hút đến mình.
Nếu bạn thực sự tuyệt vời thì mọi việc sẽ xảy ra theo cách tuyệt vời ấy. Những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với bạn về mặt sự nghiệp, hôn nhân và các mối quan hệ bởi vì bạn đã trở nên như vậy.
Thay vì cố gắng quay ra bên ngoài đổ lỗi lên người khác và cố gắng sửa chữa họ, thì bạn hãy quay vào bên trong nỗ lực làm việc với chính mình và trở nên tuyệt vời đến mức mọi người đều muốn ở bên bạn, thì đó là sự lựa chọn duy nhất.
Bởi bạn sẽ không tìm được người hoàn hảo nào cả.
Nếu bạn có sự đầu tư cho sự tiến hóa linh hồn, đào sâu những cảm xúc sâu sắc bên trong chính bạn, thì điều gì đó tuyệt vời sẽ xảy ra trong cuộc đời bạn, chứ không phải vì người kia tuyệt vời.
Cũng sẽ chẳng có vấn đề gì nếu bạn chọn phải một tên ngốc. Nếu bạn có thể hiểu và hài hòa với kẻ ấy. Thì mọi thứ lại đâu vào đấy, sự hài lòng và chấp nhận đến từ bên trong bạn.
Bạn có thể đã chọn được người thông minh nhất vũ trụ, nhưng biết đâu đó có thể là một thảm họa, bạn biết không?
Bạn đừng nghĩ bạn đời sẽ hỗ trợ cho bạn theo kiểu “cho nhau” bởi đó là một cách vô nghĩa và phi thực tế.
Thực tế là bạn luôn chọn điều ngược lại, trái dấu với bạn, chiếc gương soi chiếu bạn. Nhưng sau một thời gian bên nhau, bạn dần dần bắt đầu mong đợi, đòi hỏi ở họ đáp ứng nhu cầu của bạn, hay yêu cầu họ cũng giống như bạn. Đó là lỗi lầm nghiêm trọng.
Nếu có thêm một người giống như bạn ở nhà, bạn có thể sống ở đó không? Bạn nên vui mừng vì họ khác biệt.
Thật tuyệt vời khi không có ai giống bạn trên hành tinh này.
Ai cũng có thực tại của riêng mình.
Xin đừng tìm kiếm sự đồng nhất.
https://www.facebook.com/share/p/1A6WGNeDMF/
Đôi khi lực hấp dẫn giữa một người bạn hoặc người yêu không phải lúc nào hướng tới một người mà bạn muốn gặp. Cuộc đời có thể đưa bạn đến với một người yêu bạn, và đôi khi đó là một người sẽ làm tổn thương bạn, phản bội bạn, rời bỏ bạn, hoặc thử thách bạn.
Tình tiết bất ngờ lớn nhất là những người làm bạn tổn thương lại chính là chất xúc tác giúp bạn trưởng thành, chữa lành, thức tỉnh, và phát triển về mặt tâm hồn. Không có đen hay trắng. Ngay cả những khoảnh khắc khó khăn đang xảy ra với/cho
Đọc thêm: Nhìn vợ, người yêu như nữ Phật
Các bài viết về Hôn nhân:
Người hiểu giá trị của chính mình.
Nếu một người biết giá trị của chính mình, người đó không phải lo lắng về việc người khác nghĩ gì, đó là lý do tại sao việc biết chính mình là điều quan trọng, bởi vì chỉ có bản ngã mới là thứ phụ thuộc vào ý kiến của người khác.
Bản ngã phải thỏa hiệp để trông ổn, nhưng con người thật thì không.
Mọi người lo lắng về việc làm thế nào để có bạn bè hoặc có mối quan hệ với người khác; nên họ mua sách dạy những kỹ thuật đó. Nhưng anh ấy sẽ chỉ có thể kết bạn với những ai như anh ấy, những người sẵn sàng thỏa hiệp và có mối quan hệ chỉ để có được sự chấp nhận.
Một khi kỳ vọng giữa họ không được đáp ứng, họ sẽ không còn là bạn bè nữa và nếu thay vào đó bạn sẵn sàng trở thành như họ mong đợi thì bạn đang biến chính mình thành một nô lệ.
Quá trình này, cái bao gồm việc sống để làm hài lòng người khác và do đó chỉ để đạt được sự chấp nhận từ họ, khiến cuộc sống của bạn thường xuyên thất vọng và rơi vào thất bại hoàn toàn.
Con người thường sợ những điều chưa biết, sợ bị từ chối, sợ thất bại, sợ sống không như này…và dĩ nhiên sợ cái chết.
Người không sợ hãi là người biết rằng mình bất tử và đã hiểu được nội tâm của mình, thì người đó mới có thể có can đảm và mạo hiểm với những điều chưa biết.
Bản ngã đã quá quen với việc nói dối đến nỗi nó cũng nói dối không có lý do.
Đó là một cách tồn tại và tiêu tốn năng lượng.
Mọi người đều khao khát đạt được một mục tiêu và mục tiêu đó khiến họ căng thẳng, lo lắng, và đó là cách họ trải qua phần lớn cuộc đời mình.
Nhưng mục tiêu giống như đường chân trời, chúng không bao giờ đạt tới được, bởi vì khi chúng ta nghĩ mình đang tiến gần đến nó thì nó lại rời xa.
Niềm hy vọng đó chính là thứ hủy hoại cuộc đời họ, họ không nhận ra rằng mục tiêu chỉ có ở đây và ngây bây giờ.
Osho được dịch bởi Nguyễn Dung
https://www.facebook.com/share/p/1BbopPUTpz/
THẾ NÀO LÀ PHẢN BỘI CHÍNH MÌNH.
Bài viết hướng dẫn bạn quan sát cảm nhận về mình và đón nhận cảm xúc thật.
Tất cả chúng ta đều sống theo kiểu làm vừa lòng ngươi khác, không chỉ riêng những người luôn luôn nói lời đồng ý, những người lúc nào cũng tỏ ra tốt bụng, luôn nói có, hay chỉ biết ẩn mình hoặc luôn luôn bất đồng ý kiến. Tất cả chúng ta đang đeo mặt nạ từ nhỏ đến lớn để mà làm người khác vừa lòng, để mà được xã hội chấp nhận, để không bị đào thải, để mà sinh tồn.
Vậy chúng ta là ai sau cái mặt nạ ấy?
Cái bạn cần nhận ra “ cái mặt nạ tốt bụng” đấy là không thật tâm, nó xuất phát từ sự sợ hãi, nó nảy sinh từ sự tiêu cực, và nó tiếp diễn sự tiêu cực trong con người của ban.
Một con người luôn tỏ ra lịch sự liệu thực tâm họ có lịch sự hay lịch sự chỉ vì sợ => đây là cách sống phản ứng lại vấn đề,
Hãy buông bỏ cảm xúc kiểu phản ứng, bạn sẽ cảm nhận được lần đâu tiên sự tốt bụng đến từ thực tâm, bạn sẽ cảm giác được truyền cảm hứng để là người tốt, không còn PHẢI CỐ để là người tốt nữa.
Xin đừng để ý đến sự tốt bụng, hãy quan tâm tới việc thực tâm. Người ta thà nhận sự từ chối từ người thực lòng còn hơn sự đồng ý từ cái mặt nạ giả tạo. Bạn thấy đó hàng ngày, ngoài xã hội hai cái mặt nạ tương tác với nhau là chuyện bình thường.
Nếu bạn chân thành một chút thôi, bạn sẽ cảm nhận không khí trong lành hơn hẳn, hãy hạ màn diễn, vứt cái mặt nạ đi, hãy thôi cái niềm tin bạn sẽ không bao giờ gây ra lỗi với người khác như kiểu “ Tôi sẽ không để ai buồn” => mọi mối quan hệ của bạn không phải lúc nào cũng tốt, và điều đó là chuyện bình thường.
Bạn nên cảm thấy ổn đôi khi gặp sự bất đồng ý kiến, điều quan trọng là ý định đằng sau những gì bạn thể hiện có tốt hay không? Ta không đồng ý với người khác nhưng ý định đằng sau đó là chê bai họ, hay đơn giản chỉ là ý tốt. Tập trung vào cái đó, cái ý định ban đầu của bạn.
Ngày còn bé thơ, bạn buồn, bạn chạy đến nói với mẹ bạn:
“ Mẹ ơi, con buồn quá “. Mẹ quát ngay: buồn cái gì mà buồn, chán cái gì mà chán… Bạn chạy vào trong góc, và không bao giờ thể hiện mọi cảm giác của mình nữa, mọi cảm xúc bạn thể hiện ra bên ngoài đều bị người khác từ chối.
Bạn đè nén cảm xúc của mình, bạn cảm thấy người khác mới có quyền bày tỏ. bạn cảm thấy bản thân mình không quan trọng Bạn nghĩ mọi người sẽ không quan tâm tới những gì bạn cảm thấy, những gì bạn sẽ nói ra.
Tại sao bạn cảm thấy như vậy? Tại sao và tại sao? Bạn có bao giờ tự hỏi mình chưa?
Đây toàn bộ là cảm xúc của những người chỉ muốn làm hài lòng người khác, bạn đeo mặt nạ lên là bạn đang từ chối chính mình. Từ chối mãi, không dừng, bằng cách tự nói với mình rằng: bản thân mình không quan trọng, và đặt người khác trước bản thân, rằng người khác hạnh phúc, thì bạn sẽ hạnh phúc. Bạn quan tâm quá nhiều về cái nhìn của mọi người.
Thế những gì đang xảy ra trong bạn thì sao? Bạn mặc kệ nó, bạn nghĩ nếu tôi cần một ai đó và cần sự công nhận của họ thì ắt hẳn TÔI PHẢI LÀM HỌ VUI, PHẢI LÀM HỌ VỪA LÒNG.Còn cái cảm giác thật của bạn thì bạn lờ đi, bạn kìm nén nó trong một thời gian dài, lòng tự tôn của bạn sẽ không còn nữa khiến bạn nghĩ rằng bản than mình là không quan trọng. Bạn tạo ra một cái vòng lẩn quẩn không lối thoát, và đây là lúc bệnh trầm cảm sinh ra.
Trong đời mình, phần lớn khi mình nói ra cảm xúc nỗi buồn của mình, tất cả mọi người xung quanh bạn sẽ nói: “ Không sao đâu, mọi thứ ổn mà, có gì đâu mà buồn” và nghĩ người ta sẽ thoải mái khi được an ủi như vậy
Thực tế nó chỉ làm cho cảm xúc mình tệ thêm. Hãy để ý những lần tới khi bạn tương tác với người thân hoặc bạn bè mình, bạn nói như trên thì không đúng đâu bởi vì bạn đang làm họ cảm thấy BẤT ỔN khi cảm nhận cảm xúc buồn CỦA MÌNH. Điều chúng ta cần nhất những lúc buồn là có ai đó bên cạnh và chấp nhận cái nỗi buồn ấy, ở cùng ta và cùng nỗi buồn ấy thay vì cho rằng phải vui lên, cảm nhận nỗi buồn ấy là không tốt. Đúng hơn là, cảm nhận nỗi buồn là chuyện bình thường, cho phép bản thân cảm nhận mọi cảm xúc của mình là chuyện hoàn toàn ổn, và tôi sẽ ở đó chia sẻ cùng bạn.
Có nhiều người tương tác xã hội theo cách luôn cố tỏ ra cool bề ngoài để mọi người chấp nhận và bỏ quên sự chân thật, Luôn lo lắng mình nói vậy có ổn không ta, có hợp không, có hài hước không?
® Để thay đổi điều này bạn cần mang sự thật bên trong của mình ra bên ngoài bằng cách nói ra cái tiếng nói thực sự trong đầu của bạn,
Ví dụ: nếu bạn hết chuyện để nói, điều tốt nhất bạn nên làm là: “ tôi chẳng biết nói gì cả, tôi chuẩn bị thật nhiều nhưng không biết nói gì?…
Bạn cứ nghĩ rằng người ta sẽ chê cười bạn, nhưng thực sự đó là cái chân thât => đó là cái mặt nạ cần được gỡ xuống,
Ngay khi bạn nói bạn ngại, người khác thấy bạn ngại, điều nay còn tốt hơn nhiều khi bạn giấu nhẹm cái ngại đấy đí, phản hổi bạn nhận được bên trong mình là that ‘s ok
=> Giây phút đó là giây phút bạn nhận ra sự thịnh vượng đang ở trong bạn bằng cách chấp nhận bản thân, chấp nhận những gì trong nhận thức lẫn cả vô thức ( tiềm thức), chấp nhận những gì bạn đang trải nghiệm và cảm thấy chứ không phải tự bảo mình là không nên thế này, không nên thế khác… rồi lại đè nén.
® Hãy nhắm mắt lại và hồi tưởng khoảnh khắc mà bạn mở lòng, có ai đó đã chê cười những gì bạn nói, những gì bạn cảm nhận, họ nói điều đó là không bình thường, cảm nhận những cảm xúc của bản than mà bạn đã bị chối từ. Có thể lúc đó bạn đã buồn, đã quê, thậm chí căm ghét bản thân. Bạn nghĩ rằng mình không nên cảm giác như vậy: “ tại sao thôi lại cảm thấy tệ như vậy chứ?” => Hãy để tình huống ấy xảy ra trong đầu bạn một lần nữa, hãy hồi tưởng lại những rung động trong cơ thể.
Bạn cảm nhận bạn sợ hãi, tức giận, bất kể cảm xúc gì, đưa cảm xúc vào cơ thể hiện tại vào lúc này.
Bạn thấy đau đớn, bị phản bội, buồn bã, ngượng ngùng, ngu ngốc, căm ghét bản thân, dằn vặt bản thân, hãy nhập vào cảm giác ấy.
Giờ ta bắt đầu nhận thức lại vấn đề, đem nhận thức tới khoảnh khắc ấy.
Nếu cảm thấy sự khó chịu thì hãy cảm nhận sự khó chịu đó, có mặt với sự khó chịu, chỉ cần cho phép bản thân cảm thấy khó chịu, đừng gượng ép bản thân, ngưng việc lờ đi sự khó chịu ấy, ngưng lại việc lờ đi, hãy cảm nhận nó. Hãy đẩy cảm xúc mình lên và đưa nó về ánh sáng của sự chấp nhận, không còn đè nén=> bạn đang filling nó, có filling là có healing, đó là cách bạn đang chữa lành cho chính mình.
“ Có một điều còn đau đớn hơn khi người khác từ chối con người thật của bạn đó là khi người ta thích cái con người giả tạo của bạn, khi bạn đeo mặt nạ, khi họ ngày càng đồng ý với cái nỗi đau bên trọng bạn, cùng cố giúp bạn giấu cái nỗi đau nó càng trầm trọng hơn, với tôi điều đó thật sự tệ hại.
Không chỉ dừng lại ở đó, ví dụ bạn có được nhiều sự công nhận đi, điều gì xảy ra sau đó? Thế giới của bạn sẽ là thế giới 2 mặt vì người ta có thể công nhận bạn, thì người ta có thể từ chối bạn => sẽ tồn tại một sự sợ hãi KHI CỨ PHẢI CỐ ĐỂ MÀ không bị từ chối.
“ Họ chấp nhận tôi hiện tại nhưng liệu vài phút nữa họ có chấp nhận tôi không?”
“ Làm sao để tôi giữ được sự công nhận đó trong ngày mai”
Đó là một cuộc đua không điểm dừng của con người trong xã hội hiện tại, và bạn không bao giờ tới đích, cuộc đua này giết chết lòng tự tôn của bạn, khiến bạn căm ghét bản thân bạn và căm ghét người khác. Bởi bạn bỏ công sức để làm vừa lòng người khác nhưng họ không đáp trả lại, bạn sẽ bực tức “ bà này thật là, má thằng đó…” Rồi lại: ôi không, tôi không nên nghĩ như thế, rồi lại đè nén, tạo nên cái uất cho mình => đây là lý do nhiều người hành xử mất kiểm soát khi kìm nén quá lâu.
Hãy học cách buông bỏ, nhận ra những tương tác trước đây của bạn là giả tạo, để có một mối quan hệ lâu dài vì nếu không sẽ chẳng tới đâu cả, vì không có sự thân mật, mọi người không biết con người thật sự của bạn là ai, ví dụ như lúc nào cũng không có chính kiến, kiểu mọi thứ họ thích tôi cũng thích theo, thực tế là bạn đang như một cái bản sao của họ vậy, sẽ rất chán khi một người phải chơi hoặc cưới với một bản sao của mình, và họ thực sự muốn biết dưới cái mặt nạ kia bạn là ai, chẳng ai muốn một người dễ dãi, người ta muốn một người bạn thật sự, nếu có sự nhàm chán cô đơn, kiểm soát sẽ chẳng tồn tại sự tin tưởng nào bởi vì điều đó bạn lại đi căm ghét bản thân rồi lại ghét người ta, rồi ôi thôi cái vòng lẩn quẩn của cái kén ngột ngạt.
https://www.facebook.com/share/p/1EL1z7TSg7/


































































