BIẾT ƠN CUỘC SỐNG
Hãy biết trân trọng những gì Bạn đang có
- Nếu bọn trẻ đang la hét nghịch ngợm trong nhà… Điều đó có nghĩa là Bạn đang có một gia đình.
- Nếu có đống bát đĩa cần phải rửa… Điều đó có nghĩa Bạn đang không bị đói.
- Nếu nơi ở cần phải quét, cửa sổ cần phải lau, đường ống tắc cần phải thông… Điều đó có nghĩa Bạn đang có một ngôi nhà.
- Nếu đôi giày dơ bẩn hoặc ướt sũng nước mưa… Điều đó có nghĩa Bạn vẫn đi lại được và không phải nằm liệt giường.
- Nếu bị tắc đường! Điều đó có nghĩa Bạn đang có phương tiện cá nhân…
- Nếu bạn còn có những giọt lệ và nụ cười… Điều đó có nghĩa Bạn vẫn có khả năng cảm nhận.
- Nếu những ai làm tổn thương bạn! Điều đó có nghĩa, Bạn hiểu là không nên làm như thế và cần đáp lại bằng sự tha thứ và tình yêu.
- Nếu có sự mệt mỏi cuối ngày làm việc! Điều đó có nghĩa là Bạn vẫn có thể lao động kiếm tiền được.
- Nếu bạn còn nghe chiếc đồng hồ báo thức, réo gọi dậy khi bình minh… Điều đó có nghĩa là Bạn vẫn còn sống.
Đó là Lòng Biết ơn …. Hãy biết trân trọng những gì Bạn đang có!

Cuộc sống là Phước lành
‘Hãy cố gắng nhìn cuộc sống như một món quà thiêng liêng. Nó có giá trị vô cùng to lớn. Chỉ cần tồn tại là một phước lành, nhưng vì tâm trí phàn nàn và tâm trí càu nhàu của chúng ta, chúng ta không bao giờ nhìn thấy vẻ đẹp đã xảy ra. Chúng ta không bao giờ nhìn thấy kho báu đã được trao cho chúng ta. Đối với những điều nhỏ nhặt, chúng ta tiếp tục tiêu cực và phước lành lớn lao của cuộc sống chỉ đơn giản là trôi qua chúng ta. Vì vậy, hãy cố gắng nhìn nhận nó. Có những rắc rối, nhưng chúng không là gì so với vẻ đẹp mà cuộc sống mang lại. Có những lo lắng… Tôi không nói rằng tất cả đều là một luống hoa hồng; có những chiếc gai — nhưng không đáng kể. Và trên thực tế, chúng làm cho hoa hồng đẹp hơn. Chúng giúp ích, chúng làm tăng thêm sự sống theo cách tương phản. Nếu bạn bắt đầu hướng tới điều tích cực, thì điều tiêu cực sẽ mất đi ý nghĩa, bởi vì bất cứ điều gì chúng ta nhìn vào, chúng ta đều đổ năng lượng vào. Sau đó, nó sẽ bao quanh chúng ta ngày càng nhiều hơn. Nếu bạn chú ý đến điều sai trái, bạn đang nuôi dưỡng điều sai trái. Sự chú ý là thức ăn — thức ăn rất tinh tế, thức ăn rất quan trọng. Vì vậy, đừng chú ý đến điều sai trái. Đừng chú ý đến mặt đen tối của mọi thứ. Nó ở đó — hãy chấp nhận nó. Không ai phủ nhận nó, nhưng tại sao lại quá chú ý đến nó? Điều đó hơi bệnh hoạn. Nó là một sự biến thái, nhưng mọi người đều làm thế. Đó là cách chúng ta tiếp tục bỏ lỡ sự thiêng liêng. Thượng đế chỉ có thể có khi đôi mắt của bạn hoàn toàn tích cực, khi đôi mắt của bạn không có khuyết điểm tiêu cực nào trong đó. Đột nhiên bạn thấy rằng Thượng đế luôn ở đó. Ngài là môi trường xung quanh bạn. Ngài ở bên trong và bên ngoài. Đây là những gì tôi gọi là sự chuẩn bị — để làm cho đôi mắt hoàn hảo tuyệt đối… và tiêu cực là khuyết điểm. Vì vậy, bất cứ điều gì xảy ra, hãy đón nhận nó một cách đúng đắn. Ngay cả khi nó gây ra nỗi đau, hãy nhớ rằng nó phải ở đó, bởi vì không có nó thì không thể có niềm vui. Hãy chấp nhận nó.’
~ Osho 🦋

Câu chuyện về cậu bé mù
Một cậu bé ăn xin bị mù cả 2 mắt đang ngồi ở bậc thềm của một toà nhà, phía trước cậu là 1 cái mũ, trong đó có vài đồng tiền lẻ. Một tấm biển được viết bằng những dòng chữ nguệch ngoạc ngay bên cạnh chiếc mũ:
“Tôi mù, làm ơn giúp tôi”.
Một doanh nhân đi qua. Anh ta lấy trong ví của mình mấy đồng rồi để vào trong mũ cậu bé. Sau đó, anh lấy tấm biển, quay ngược nó lại, viết lên đó mấy chữ và để nó vào vị trí cũ. Chẳng mấy chốc mà chiếc mũ của cậu bé đã đầy tiền. Ngày càng nhiều người để ý đến cậu và cho cậu nhiều tiền hơn. Buổi chiều hôm đó doanh nhân nọ quay lại chỗ cậu bé mù xem mọi việc tiến triển ra sao. Cậu bé nghe bước chân và nhận ra đó là người đã thay đổi tấm biển của cậu, cậu liền hỏi: “Có phải ông là người đã viết gì đó lên tấm biển của tôi không? Ông đã viết gì thế?“ Người đàn ông chậm rãi: “Tôi chỉ viết sự thật thôi. Tôi viết lại ý mà cậu đã viết nhưng cách diễn đạt khác hơn thôi”. Bạn có đoán được doanh nhân này đã viết gì không? Câu trả lời là:
“Hôm nay là một ngày đẹp trời và tôi không thể nhìn thấy nó!”
Lời bình:
Bạn có nghĩ rằng tấm biển thứ nhất và thứ 2 giống nhau về mặt nghĩa không? Tất nhiên cả 2 tấm biển đều nói lên rằng cậu bé bị mù. Nhưng tấm biển thứ nhất đơn giản chỉ là cậu bé mù và cần được giúp đỡ. Nhưng tấm biển thứ 2 lại hàm ý rằng những người qua đường quả thật đã may mắn hơn cậu bé nhiều khi họ còn đôi mắt để nhìn thấy cuộc sống. Tấm biển này dường như đã gây ấn tượng với nhiều người qua đường vì thế đã thành công hơn tấm biển đầu tiên. – ST – Xem thêm tại : Ô Hay Pro >> Sống Chậm-Đẹp-Vui >> Góc nhìn – Suy ngẫm
– Om Mani Padme Hum –
Hãy trân trọng khi đang có cuộc sống bình an; Khi xung quanh nhiều người không thể có.
TRÂN TRỌNG CUỘC SỐNG
Có khi nào bạn cho đời nhạt nhẽo
Sống làm gì khi hai chữ mưu sinh
Bạn biết đâu quanh ta những bóng hình
Đang âm thầm ngày đêm mà đói khát.
Giữa dòng đời chân em luôn phiêu lạc
Biết về đâu khi mảnh áo rách vai
Họ hàng, người thân… em chẳng có ai
Chỉ mình em lang thang và đếm bước.
Ai trên phố nắm tay nhau lần lượt
Kẻ đi qua người chẳng có lương tâm
Họ nhìn em với đôi mắt lặng thầm
Ăn xin đó vì mồ côi cha mẹ.
Xót thương em đang còn thời thơ trẻ
Dõi mắt nhìn em trông ngóng chân ai
Ai bước qua xin làm ơn ghé lại
Giúp cho em một bữa đói no lòng.
Nhưng con người có mắt cũng như không
Lòng ích kỉ hẹp hòi là vô số
Không nói ra nhưng từng người biểu lộ
“Bẩn thỉu như mày, dơ dáy thấy ghê”.
Thương em tôi đôi hàng mi rơi lệ
Thuở chào đời em phải sớm mồ côi
Cha mẹ em đâu, sao bỏ em rồi
Em đói lắm, có ai nào thương xót.
Hãy sống chậm lại, suy nghĩ cách khác
Đừng vội khinh người, khi rẽ một ai.
– ST –

Hãy biết cảm ơn những điều xấu mà ta thấy được
Khi bạn gặp một người say sưa nghiện ngập, áo quần thốc thếch, trông dơ dáy bẩn thỉu, đi đứng xiêu vẹo, ngả nghiêng ngoài đường phố, tự nhiên bạn ghê tởm cái hình ảnh này và bạn tự nói: “Khiếp quá, tôi không bao giờ trở thành như ông ta được!”
Bạn hãy cám ơn ông ta đã cho thấy cái hình ảnh tồi tệ đó để bạn sẽ ghi nhớ và không noi theo cái gương xấu này. Có thể ông ấy là Nghịch Hạnh Bồ Tát đấy!
(Nghịch Hạnh Bồ Tát làm gương cho chúng sanh bằng những hành động không được gọi là thiện hay đạo đức, khi thấy hậu quả của những hành động bất thiện đó đem lại thì tự nơi chúng sanh sẽ nảy sinh sự ghê tởm và xa lánh điều xấu ác đó, sẽ không hành động theo cái gương xấu được thấy).
Nhưng mấy ai thấy đó cũng là một bài học, cái bài học xấu xa không đáng noi theo? Bình thường con người ta chỉ biết khinh khi hoặc có thể là xót xa tội nghiệp, chứ ai mà lại cám ơn cái người thể hiện cái điều xấu ác được.
Đạo Phật dạy nên cám ơn người đã đưa cái hình ảnh xấu xa tệ hại đó ra như cám ơn người đã làm gương tốt vậy. Từ sự cám ơn này, tâm từ bi thương xót, tấm lòng trắc ẩn sẽ được khai mở khi gặp những người không có cuộc sống đạo đức, ngay thẳng, nghèo hèn, xấu xa. Có thể, họ chứa chất trong lòng một nỗi khổ nào đó, một hoàn cảnh đau thương nào đó mà mình không biết.
Khi vào bệnh viện, để cảnh giác mọi người về sự tai hại của rượu và thuốc, chúng ta thấy treo nhan nhản trên tường hình ảnh một lá gan, hay lá phổi lành mạnh và bên cạnh là lá gan, lá phổi bị bệnh, chúng ta rùng mình thấy hình ảnh ghê rợn của lá gan, lá phổi bệnh hoạn và tự nói là sẽ không mắc hai thói quen độc hại này. Đó là nhờ hai cái tấm hình làm gương được trưng bày trước mắt.
Thông thường, chúng ta chỉ nhớ và cám ơn vị bác sĩ đã chỉ cho biết điều hại của thuốc và rượu nhưng lại không nhớ mà cám ơn những người đã cho mình thấy lá gan, lá phổi kia. Nhất là người có lá gan, lá phổi bệnh hoạn, do được thấy tận mắt cái hình ảnh ghê rợn đó mà mình mới có cái ý chí mạnh mẽ là dứt bỏ thói rượu chè.

Xem thêm các bài viết về :
Lòng biết ơn

































































