Con nít khôn hơn cha mẹ nó nhiều!
Cha mẹ do thương con nên thường bị chúng nó dụ mà không biết. Dĩ nhiên, con nít nó khôn hơn cha mẹ nó nhiều, vì nó biết cha mẹ sẽ phải chiều chuộng theo ý nó, chỉ cần nó khóc.
Cũng đơn giản thôi, tại vì cha mẹ và ông bà luôn chú ý đến chúng, lo ôm ấp thương yêu dỗ dành mỗi khi chúng nó khóc nên không lợi dụng sao được.
Chúng ta có thấy con các nhà nghèo có bao giờ khóc nhè không? Không! Vì có khóc lòi rốn cha mẹ và mọi người cũng đâu rảnh đâu mà dòm tới. Con nít nó khôn lắm, khóc vài lần không ai để ý mướn nó cũng chả thèm khóc!
Cho nên cha mẹ khôn, thì tuyệt đối không được để ý gì tới con cái khi mới vừa sinh, tập xem nó như kẻ thù nếu thật sự thương nó!
Vì làm được như thế thì nhất định từ nhỏ tới lớn nó sẽ rất dễ nuôi và lúc nào cũng nghe lời. Còn nếu thương yêu chiều chuộng nó, thì hãy chuẩn bị sắm cái trang để thờ nó là vừa, vì đang tập hư cho chúng, trừ những đứa con sinh ra để trả ân cho cha mẹ thì không nói.
Vì sao phải tập xem nó như kẻ thù?
Vì bổn phận của cha mẹ ông bà cần làm khi con nít khóc là:
- Xem tả có ướt không?
- Xem cho bú có bú không?
- Xem có nóng sốt không?
Nếu tả không ướt, không đói nên không bú, người mát không nóng sốt thì cứ kệ cha con gái mẹ nó, mắc ông mắc cha gì mà thương yêu nó, có khóc lòi lỗ rốn cũng cứ xem nó như kẻ thù là xong!
Ban ngày như thế ban đêm cũng thế, không nên chú ý, ôm ấp thương yêu con khỉ gì cả thì, bảo đảm sau nó cứ như trâu cui, chả khóc chả ỏng ẹo đòi hỏi gì cả!
Câu Chuyện Con Gái Đầu
Con gái đầu của tôi vì mới sinh con gái đầu mà lại có ông bà ở trong nhà nên ôi thôi, nó được nước hành cả nhà, mỗi đêm cứ phải lấy xe chở nó chạy vòng vòng mới chịu ngủ không thì khóc suốt đêm.
Mà nó khóc tôi bực mình ít, ông bà nó ngủ không được và thương cháu cứ đi vô đi ra làm phiền tôi nhiều hơn. Bực mình quá, khóa cửa không cho bà vào nữa, hai vợ chồng nằm yên cho nó khóc suốt một đêm.
- Đêm đầu nó khóc cũng khoảng 4-5 giờ đồng hồ liên tục, công nhận phổi nó tốt!
- Đêm thứ 2 nó khóc khoảng chừng 1 giờ.
- Đêm thứ 3 nó đâu có ngu gì khóc nữa.
Từ đó về sau đêm không bao giờ khóc nữa, rồi ngày cũng thế! Nó ngu gì khóc khi chúng ta khôn hơn nó.
Sau đó đến khi nó lớn từ 1-5 tuổi lại là một vấn nạn khác. Mỗi ngày chở qua để bà ngoại giữ vì lúc đó bên ngoại kinh tế eo hẹp, vừa nuôi đứa cháu duy nhất ở Mỹ vừa có tiền xài vặt đó là ý của hai vợ chồng tôi.
Ai dè bà chẳng có được đồng nào cả, bởi mỗi ngày phải chạy vòng vòng đút nó và phải nấu đến 5-7 món để chiều nó và cho nó ăn. Tôi nói hoài không được, nên thôi kệ bà thích khổ thì kệ bà.
Vì ở bên ngoại chỉ có 1 cháu duy nhất, nên càng tập hư cho nó, về lại thêm bà nội lại ở trong nhà nên cũng theo khuôn mỗi ngày 3-4 món, mà cũng vẫn cứ ốm nhách hehehe.
Cứ thế cho đến lúc nó 4-5 tuổi vẫn cứ thế mà khi tôi nói thì ai cũng bảo tôi chỉ được cái tài nói hay, luôn cả mẹ nó cũng nói thế.
Cuộc Đối Thoại
Một hôm mẹ nó và bà với ông nội có việc đi chỉ còn nó và tôi ở nhà. Đây là lần đầu tiên trong đời nó và tôi!
Bà xã tôi lo làm đồ ăn để sẵn, phải lựa làm đồ ngon để mong nó mới chịu ăn. Tôi bảo không cần, mommy thích nấu gì cứ nấu, nó ở với poppy thì thứ gì nó cũng sẽ tự động đến xin ăn thôi, vì nó chỉ có một cơ hội duy nhất để ăn, không thì đồ ăn sẽ vô thùng rác.
Thôi mẹ nó la làng la xóm, đi mà lòng không an, để nó ở nhà khác nào bỏ đói con, rồi bà nội nó lại xúm vào bào tôi mà thực chất sự việc chưa biết ra sao đã thế hehehe.
Nhưng rồi đến lúc đi nên nhắc hoài rồi cũng đi, bởi nói với tôi hay dặn gì tôi cũng ừ ừ hử hử như nước đổ dầu vịt chứ có thèm để ý gì đâu. Tôi bảo mọi người đừng lo gì cả, để hôm nay tôi sẽ dạy cho mọi người cách cho con gái tôi ăn, và sau này cứ làm theo như thế là được!
Sau khi gia đình đi, tôi kêu nó lại, vì con gái tôi 4-5 tuổi lúc đó nó nói chuyện và suy nghĩ lanh lợi như một người lớn thông minh. Nó hỏi những chuyện mà nếu một người không biết tu sẽ không bao giờ nghĩ tới chứ đừng nói là biết để hỏi, nên tôi nói chuyện với nó rất dễ.
Tôi kêu nó lại và nhìn thẳng mặt nó nói:
– Hôm nay con biết là con ở nhà một mình với Poppy không?
– Dạ, Poppy!
– Con biết Poppy bận, không có thời gian để nhắc lúc nào con ăn đâu, con biết chứ, nên nếu con đói thì con phải đến nhắc để Poppy lấy cho ăn nghe chưa?
– Dạ, khi đói con sẽ đến nhắc Poppy OK? (Lúc nhỏ nó nói tiếng việt như người VN, từ ngữ khôn khéo lắm)
– Rồi, con nhớ nhé. Giờ con đi coi phim hay chơi gì chơi đi!
Kết Quả
Thế là tôi cứ lo làm việc của tôi, còn nó chơi đến khoảng 11 giờ mấy nó đến nói nó muốn ăn, nhưng tôi nói đợi nó đói thêm chút nữa đã rồi tôi sẽ cho ăn.
Đến khoảng 12 giờ trưa thì liền chạy đến nhắc tôi đói quá rồi nó muốn ăn. Tôi lấy ra hâm nóng đưa thì nó liền ăn một mạch hết sạch, còn hỏi tôi có gì khác ăn không?
Tôi nói không, mẹ nó chỉ để vậy thôi. Rồi tôi đi kiếm, mà cũng lười nên cho ly sữa cũng uống hết ngay! Ăn xong, tôi bảo nó đi chơi khi nào mệt thì ngủ, tôi bận không lo được cho nó đâu. Nên chơi đã rồi nằm ngủ lúc nào không hay.
Khi mẹ nó về dè dặt hỏi tôi, ở nhà cho nó ăn uống thế nào, có nhắc nó ăn không … bla, bla, bla…
Tôi nói nó ở nhà với bố nó thì nó tự biết thân biết phận đi theo năn nỉ xin ăn thì cho không thì thôi chứ nhắc gì. Và rồi tôi kể lại cho mọi người biết làm cách nào để nó biết nó không ăn thì nhất định nó sẽ đói!
Kết Luận
Con nít đâu có ngu, nó khôn hơn cha mẹ nó nhiều!
NẾU MUỐN NÓ ĂN NÓ LẠI KHÔNG ĂN, MUỐN NÓ LÀM GÌ NÓ LẠI KHÔNG LÀM THEO THẾ ĐẤY. BIẾT MỘT VIỆC THÌ BIẾT TẤT CẢ VIỆC GIỐNG VẬY ĐỀU THẾ THÔI.
HQS – https://www.facebook.com/100008276832956/posts/1892215791064297/
Xem thêm :

Bạn đọc comment:
Nguyễn Thị Ngọc Bích Dạ, hiện tại con cũng giống như chú. Con đói sẽ tự khắc ăn, không ăn sẽ đói và con sẽ biết quý thức ăn hơn và biết ăn đúng lúc. Con cũng bị chửi không ít, nhưng thôi kệ vậy
Tờ Rí Cảm ơn chú, thật con cug dag đau đầu vì con nhỏ, con muốn để nó khóc, nhưng bà ngoại thấy khóc to quá sợ nó bệnh, rồi con phải ôm, đến nay nó quen hơi, mọi người lại nói con cứ ôm ấp mãi, con ko bit sống sao luôn
Nguyễn Thanh Huyền · Cũng phải đấu tranh với thế hệ trước với khoản này đấy Ah.
Trần Mai Phương Thầy nói chuẩn quá đi nhưng nhiều người vẫn chưa hiểu đâu ạ . Vẫn sợ con đói . Con thấy chúng nó khôn lắm chả đứa nào ngu gì nhịn cả
Maya Wynn Còn trường hợp thả tự nó khóc mà nó gào thét tím tái mình nẩy thì sao ạ? 🙁
Sơn Quý Hoàng Thế là nó khôn hơn rồi. Cứ kệ thằng cha, con gái mẹ nó, muốn khóc thế nào thì khóc, nó không thể nào khóc hơn 3 ngày đâu, hihihi!
Maya Wynn Con chỉ sợ nó tắt thở thôi chú ạ. Chớ gan con là con cũng thả thì kệ mịa nó. Con làm vậy với cháu gái con đó. Nhưng con gái mới sinh được 3.5 tháng của con thì ít khi khóc, nhưng đã để nó khóc là nó khóc tím tái môi mặt mình mẩy luôn. Con đang sợ sau này nó mà như vậy sẽ khó dạy. Dễ hư.
Sơn Quý Hoàng Trừ những đứa bé có chứng bệnh mỗi lần giận thì chết giấc không thở được thì mới sợ thôi.
Maya Wynn Dạ, vậy con sẽ theo dõi thêm để biết nó như thế nào mà tìm cách phù hợp. Hiii. Mà đọc giọng văn hình như chú là người miền Trung thì phải ạ?
Sơn Quý Hoàng Hehehe, ai vô đây cũng biết bố tôi Bình Định nhưng tôi là miền Nam chính gốc, hihihi.
Maya Wynn Nghe từ chết giấc, kệ cha, con gái mẹ nó… là biết từ địa phương miền Trung rồi ạ. Hiii.
Khanh Hua mấy bé nhỏ quá mà khóc tím tái người như vậy nhiều khi bé đang khó chịu trong người. Con gái của em lúc mấy tháng ít khóc, lần đầu tiên bé khóc giống con bạn vậy, mình cũng để vậy không muốn ẵm, sợ quen. Bú no, tả khô, vậy mà khóc tím người. Đợi 1 hồi thì ẵm lên thử thì bé ợ 1 hơi thật dài. Thì ra lúc bú xong, mình cũng ẵm cho ợ hơi nhưng bé lâu ợ quá nên mình để bé xuống, nên bé chưa ợ được nên khó chịu trong người. Ợ xong cho nằm xuống lại, im re.
Maya Wynn Hiii. Khanh Hua ơi, bé mình thì như thế nào, mỗi lần tắm xong là đói, đòi bú ngay. Khóc ùm lên, mình kệ, cứ lau mình nó, rồi bôi trét, rồi thay đồ, vậy mà có bữa, kiểu như chị ấy đang đói, bị lơ nên chị ấy khóc điếng người, tím tái hết luôn, môi lưỡi mặt mày gì tím hết. Mình hoảng luôn. Mà chỉ có nội tội xấu đói vậy thôi, ngoài ra không khóc chuyện gì nữa b à. 🙂 Nên mới lo í.
Khanh Hua Ah vậy chỉ bệnh đói thôi chứ không có bệnh gì, vậy thì làm như thầy nói là kệ thằng… mẹ nó là được, hihi.
Thu Hiền Dạ có cùng cảnh ngộ với chú ạ. Con gái của con nay được gần 5 tháng, 2 tháng đầu con bị stress kinh khủng vì nó cứ khóc hoài, bế trên tay thì ngủ mà đặt xuống giường không được. Tới lúc con chịu đựng hết nổi, con bỏ cho khóc khi nào chán thì nín.
Đêm đầu tiên khóc 20 phút (con phải thi gan với nó), đêm thứ 2 còn 15 phút (con canh đồng hồ luôn), đêm thứ 3 khóc 10 phút, tới đêm thứ 4 thì tự ngủ mà không khóc lóc gì nữa. Bình thường đặt nằm chơi không được, nay cũng tự nằm chơi luôn, chả ai bế. Bởi vậy phải đưa vào quy củ ngay từ đầu chú nhỉ. Khóc 1 vài tiếng cũng không có ăn thua gì. 😆
Nhung Tỉnh Thức Chú dã man quá! Đọc cười rơi cả hàm. Sáng nay đọc bài “Dạy con“ của chú, tối cháu về áp dụng ngay với con gái học lớp 3: “Từ nay mẹ sẽ không nhắc con học bài nữa, học hay không là tùy con, dốt thì tự chịu, nếu cần gì giúp thì hỏi mẹ sẽ giúp”. Rồi ăn tối xong, xem tình hình thế nào, ngồi nghỉ 1 lúc chả thấy mẹ giục giã gì, nó bảo: “Thôi, con đi học bài đây”. Cứ thế này nó cũng thoải mái mà mình lại đỡ bực!
Kiều Thuần Vấn đề này con vẫn biết mà đã làm được đâu, huhu.
Sơn Quý Hoàng Đổ vài lần cho nó đói qua đêm thì lập tức nó sẽ biết thế nào là lễ độ ngay!
Kiều Thuần Nhìn nó còi cọc lại lo lại thương. Chắc kiếp trước con nợ nó, hihih. Trộm vía đứa sau có vẻ mập hơn, thì có lẽ con sẽ kệ nó, hehe.
Nhung Tỉnh Thức Vấn đề ở mình, cho nó nhịn nó chưa sao mình đã sao.
Nguyễn Thị Quỳnh Thầy dạy con tuyệt vời quá. Con trai con mới được 22 tháng mà giờ bướng lắm. Nhiều khi chưa biết trị nó kiểu gì thầy ạ.
Sơn Quý Hoàng Tôi không biết và không có dạy con! Nhưng nguyên lý đơn giản, cái gì khó có thì quý cái có sẵn và dễ thì không quý. Giống như trước đây ai cũng kết bạn với tôi được thì thấy bình thường, nhưng giờ quá giới hạn không kết bạn được nữa sẽ thấy quý.
Tất cả gì trên đời cũng đồng một lý ấy, vấn đề có tự biết làm cho nó quý hiếm hay không.
Một tiệm ăn nấu tương đối ngon kêu mời khách sẽ thua một tiệm cũng giống vậy mà chưa tới giờ đóng đã dán bảng “Chúng tôi chỉ có đủ đồ cho 300 khách 1 ngày thôi”. Dù không đông khách nhưng đóng cửa trước giờ và dán bảng đã bán hết… Cứ như thế tạo cho những người muốn ăn sẽ phải đến sớm. Nếu không đông khách mới lạ!
Nguyễn Thị Quỳnh Vâng ạ, con cảm ơn thầy nhiều. Theo dõi thầy, con giác ngộ được rất nhiều điều ạ.
Thuy Thanh Phan Ôi chú nói chuẩn quá ạ, giờ cháu mới biết con nhí sinh ra nó đã khôn hơn mình rồi. Đứa nhỏ con gái đầu của cháu nó khóc suốt, cả nhà ông bà bố mẹ thi nhau dỗ dành thành hư thật, bây giờ uốn cũng khó. Cứ nó cất tiếng khóc là bắt đầu cả nhà cuống lên ạ. Còn khóc tím tái cơ ạ, vợ chồng cháu còn trẻ không biết gì, con khóc vậy là sợ xanh mắt luôn. Xong rồi dỗ mãi khóc chán lại ngủ ạ. Bây giờ hơn 3 tuổi rồi mà vẫn vậy, hay ăn vạ lắm ạ. May có bài này của chú, đứa sau con phải học theo cách này của chú để con nó khỏi hư.
Vũ Chiêu Nghi Cách này con dùng khi trông cháu giúp anh chị rồi. Rất khỏe, không vất vả ồn ào.
Xiuxiu Vo Lớp con có 1 bạn nhỏ đi học hơn 2 tuần rồi, nhưng nhất quyết không chịu ngủ trưa mà cứ khóc, buộc lòng phải có 1 cô giáo bên cạnh bạn ấy nhưng chỉ chơi chứ nhất quyết không chịu ngủ, không ngủ đã đành mà còn khóc nữa. Nếu để bạn ấy khóc thì lại làm ảnh hưởng đến các bạn khác ngủ trưa. Chú có cao kiến gì tư vấn giúp con với ạ? ☺
Sơn Quý Hoàng Chưa tới giờ thì nói với các bạn, hôm nay các bạn đến giờ sẽ được ngủ nhưng chúng ta không cho bạn abc gì đó ngủ với chúng ta. Cô gì đó sẽ cho bạn ấy ra ngoài sân chơi, các bạn đồng ý không? Bạn abc không được ngủ mà đi chơi chịu không? (Cứ thong thả để bạn ấy suy nghĩ, nếu bạn ấy xin ngủ cũng bảo không được, bắt phải năn nỉ vài lần mới cho). Ai mà không sợ bị bỏ rơi! Con nít càng thích làm những cái bị cấm, bất kể chúng ta cấm cái gì thì nó càng thích làm cái đó. (Cách này không xài ở Mỹ được vì không khéo sẽ bị kiện, hehehe).
Phạm Rada Con nuôi 2 cậu con trai nhà con như vậy đó chú. Nội – Ngoại 2 nhà bó tay với con luôn.
Teo Tomas Hay. Nhưng nhà cháu có đứa cháu rất khó trị. Nó chỉ theo 3 người: bố, mẹ, cô. Không theo ai khác. Không được là nó khóc, lăn ra bật ngửa ra đất, đập đầu vô tường côm cốp. Bữa cháu cũng thử xem thế nào, cho nó khóc được 3 phút, thế nhưng cô nó lại đứng đó, xót cháu, thế nên em thua. Khóc thì cháu không ngán, khóc lắm hết hơi tự thấy khó chịu khi khóc sẽ nín liền. Dưng mà còn khoản tự đập đầu, nó mới có 1 tuổi. Chú có cách nào không chú?
Sơn Quý Hoàng Trời, mấy chuyện vậy mà cũng cần phải hỏi sao. Tặng cho nó cái nón bảo hiểm để nó tha hồ mà tự đập đầu, khi nào chán thì nghỉ!
Teo Tomas Ừ nhỉ. Đúng là mình ngu thật!
Sơn Quý Hoàng Hehehe, khi bạn không dùng đến suy nghĩ thì bất kỳ ai dùng suy nghĩ đến bạn đều có sẽ có cách đối trị thôi.
Thuy Thanh Phan Ngày nào cũng vào nhà thầy đọc chia sẻ mới mà vui cả ngày. Anh nhỏ nhà con cũng đang giai đoạn ăn vạ đập đầu, con chỉ để ý xem có cái gì nguy hiểm không thôi cho đập thoải mái. Bé giữa thì đúng là lì quá thầy ạ, vừa lì vừa nhát vừa lý sự.
Bich Ngoc Chú ơi, nếu nó vứt nón bảo hiểm ra thì sao ạ, hehe?
Sơn Quý Hoàng Nếu thế dán cho nó miếng băng dày như mẹ thường dùng trên trán trước khi đội nón bảo hiểm.
Yêu Thương Đọc được mấy bài chú chia sẻ về dạy con mà cháu thấy được an ủi quá, vì cháu cũng nuôi con theo cách này, mỗi tội ông bà 2 bên lúc nào cũng sợ bé như thủy tinh dễ vỡ nên cháu bị mang tiếng không thương con. Cháu chủ trương bé đói sẽ đòi ăn, không ép, ăn thì ngồi 1 chỗ không đi rong. Bé mới 16 tháng mà biết nhiều lắm.
Cháu nghĩ tại sao cứ phải chạy theo bé lo cái này cái kia mà không dạy cho bé cách xử lý nhỉ. Ví dụ như cháu dạy cho con cách tụt xuống giường, thay vì cứ chạy theo đỡ, nên giờ bé không bị ngã do đi tự do trên giường. Đi chơi cháu để bé tự đi bộ, mỏi quá mới bế, bé thích tự xúc ăn, tự cầm nước uống, cháu để bé tự làm. Giờ bé cái gì cũng muốn tự làm thôi, kể cả đóng cửa, tắt đèn, đi ngủ, bỏ đồ chơi vào giỏ.
Xem thêm :






























































