Trạng thái Phật
Bản tính tự nhiên của con là Biết
Đại Toàn Thiện đang tỏa chiếu lung linh
Dù làm gì cũng chỉ thấy chính mình
Con vĩnh viễn tung hoành trong Sự Thật.
*
English translation:
Your original nature is Awareness,
The Great Perfection radiates brilliantly,
When no matter what you do, you only see Yourself,
You will act with great liberation forever in the Truth.
❤,
Trong Suot
(Hanoi, 07/07/2023)
Một học trò hỏi thầy Trong Suốt:
Thưa thầy, con cảm thấy mình mâu thuẫn giữa sự hiểu biết về sự thật tuyệt đối và sống trong thế giới tương đối. Ở một mặt, vài lúc con cảm nhận được sự thật mình là không gian ngập tràn Nhận Biết. Lúc đó, mọi thứ đều hạnh phúc, không có vấn đề gì. Nhưng những khi mà con chỉ nhớ điều đó như một khái niệm, con thấy mình vẫn khổ như một cái tôi sống trong luân hồi. Xin thầy chỉ dạy cho con lối sống theo sự thật tuyệt đối trong thế giới tương đối.
Thầy Trong Suốt trả lời:
Khi hành động trong thế giới tương đối, nếu con hiểu Ai là người làm thì con sống trong tương đối mà không vấn đề gì. Chỉ có vấn đề khi con tin rằng tôi là người làm. Bởi nếu con là người làm thì con sẽ là người chịu. Con có niềm tin: “Tôi là thân thể này làm mọi thứ, thì tôi cũng là thân thể này, chịu mọi thứ.” Đấy là hoàn toàn bị lừa bởi tương đối, là nguyên nhân của khổ.
Khi thực hành, con dần nhận ra người làm những việc này không phải là thân thể này. Giống như trên màn hình phim, có vẻ như có một người làm những hành động này hành động kia. Nhưng ‘người’ trên màn hình đó không làm gì cả – mọi việc được làm bởi cái màn hình. Trên quan điểm của màn hình, làm gì có ‘nhân vật’ nào mà làm, bởi nhân vật đó chỉ là một đống các điểm hình mà thôi.
Cũng như vậy, trong đời, cái làm mọi việc, cái chiếu ra mọi cảnh này chính là cái Biết này, không có thân tâm nào là người làm cả.
Tương tự như thế, cái kinh nghiệm mọi kinh nghiệm này – các cảm xúc buồn, vui, đau khổ, mất mát, là ai? Cái kinh nghiệm mọi chuyện đấy cũng chính là cái Biết này mà thôi. Các con đã học về vô ngã và hiểu rồi: không có tôi nào đứng sau thân tâm để chịu. Có niềm vui, nỗi buồn nhưng không có người chịu niềm vui nỗi buồn. Có những cảm giác nhưng không có người nào ở dưới để chịu những cảm giác đó cả.
Vậy, cái làm tất cả mọi chuyện diễn ra là Biết, mà cái trải nghiệm mọi kết quả của tất cả các hành động đó cũng chính là Biết. Cái gây nhân vừa cũng là cái chứng kiến, không có tôi nào đằng sau các hành động.
Thứ ba là, giống như hình trong gương là gương, cả nhân quả, cả các hành động hiện ra trong Biết đó cũng là Biết. Chính cuộc sống này của con: tất cả mọi thứ diễn ra chính là Biết.
Nhưng Biết không phải là một cái gì xa lạ, Biết chính là bộ mặt xưa nay của con. Gọi là ‘của con’ nhưng không có cái con nào tách rời với Biết cả, Biết chính là Con, Con chính là Biết. Sự thật tuyệt đối là duy nhất, bao trùm lên tất cả. Đừng sợ những từ như Tôi, Chân Ngã, Chính Mình… dùng nó nhưng không có ngã chấp là được. Người đã chứng ngộ thì không còn mắc vào ngôn từ, gọi là Biết cũng được, gọi là God, Allah, Đạo, gọi là Phật, là Tâm, hay là Ta, Mình… cũng được, những từ ngữ này chỉ là những cái tên tạm dùng để trỏ đến một trạng thái tuyệt đối không tên mà thôi.
Khi con thấy được ba điều đấy, thì đấy gọi là trạng thái Phật. Trạng thái Phật là trạng thái Biết nhìn vào Biết, đã nhận ra và sống với sự thật Mình là ai rồi. Ở trạng thái đó, con nhìn cuộc sống rất đơn giản:
- Cái tạo ra mọi thứ này là Mình – Biết
- Cái chứng kiến mọi thứ này cũng là Mình – Biết
- Những cái hiện ra này cũng chính là Mình – Biết
Đời chỉ còn là Mình thôi, chẳng còn gì khác!
Lúc đó, con sẽ hiểu câu thơ sau mà thầy vừa viết:
“Dù làm gì cũng chỉ thấy Chính Mình
Con vĩnh viễn tung hoành trong Sự Thật”
Khi nào con làm gì cũng chỉ thấy Biết, thấy Chính Mình, đó chính là trạng thái Phật. Khi nào con kinh nghiệm bất cứ thứ gì khởi lên cũng là Biết, thì khi đó con sống trong đời, làm ăn kiếm sống như một người bình thường, nhưng trong trạng thái sống rất giải thoát, vì con đã biết mọi chuyện xảy ra thực chất là cái gì. Con biết thực ra ai là người làm, ai là người xem, và tất cả mọi chuyện xảy ra thực chất là cái gì. Ba thứ đấy chỉ là một thôi – Chính Mình – Biết!
Cho nên:
Để sống trong đời với sự thật, các con hãy cứ hoạt động như người bình thường, nhưng các con phải nhớ là Ai Làm?. Con nhớ ra Người làm thì con cũng nhớ ra Người chịu. Khi hành động con nhớ ra tất cả mọi thứ này đều được bắn thẳng ra từ Biết, không từ một cái tôi. Người làm thực sự không phải là tôi, bởi vì làm gì có tôi nào? Người làm thật sự mọi thứ là Biết. Và kết quả đến là do ai? Cũng do Biết nốt. Khi nhớ ra sự thật đó, thì con sẽ làm mà không bị sợ hãi về kết quả. Đấy chính là hành động mà không bị trói buộc vào chính hành động đấy.
Nếu con sống trong trạng thái như thế con sẽ không còn mâu thuẫn gì nữa trong hành động. Bởi mọi mâu thuẫn đều xuất phát từ niềm tin nhầm lẫn “Tôi là người lựa chọn hành động”. Tin như thế nên mới phải băn khoăn trong hành động, vì con tin mình có thể lựa chọn và có thể ảnh hưởng đến kết quả của hành động, trong khi thực tế con không lựa chọn hành động và cũng không thể ảnh hưởng tới kết quả, bởi cả hành động và kết quả đều “bắn thẳng ra từ Biết”.
Các con hiện nay còn lo sợ bất kì điều gì về tương lai bởi các con còn tin rằng mình là người làm. Chứ nếu con hiểu rằng mọi chuyện xảy ra là Biết chiếu ra, các con sẽ không còn lo sợ về tương lai của mình nữa. Đấy là sự thật. Con còn lo về tương lai bởi con không hiểu tương lai đó là do Biết chiếu ra, cứ nghĩ rằng mình có thể làm cái gì để tạo ra hoặc chống lại cái tương lai đó.
Con hiểu người làm là Biết chiếu ra bởi không có ‘tôi’ nào cả – đơn giản thôi. Thân tâm cứ hoạt động thế thôi, chiếu ra từ Biết. Cái người trải nghiệm nó chính là Biết, mà mọi chuyện xảy ra cũng chính là Biết. Sống trong nhận thức đó hoàn toàn thì con sẽ ở trong trạng thái Phật, trạng thái tuyệt đối của Biết. ‘Trạng thái Phật’ chỉ đơn giản là trạng thái tỉnh thức, tỉnh thức rằng : thế giới này chỉ hoàn toàn là Biết thôi “Dù làm gì cũng chỉ thấy chính mình”.
Lúc đấy, thì đời con mới tung hoành được, bởi vì nó vượt qua mọi giới hạn thông thường. Khi làm gì chỉ thấy chính mình, con sẽ thấy con ở trong một thế giới khác – một thế giới mà không bị suy nghĩ trói buộc nữa. Khi không bị lừa bởi các suy nghĩ nữa, thì tất cả mọi giới hạn sẽ rơi xuống, cuộc sống sẽ rất tự do.
Bởi các con hãy ngẫm xem:
Màn hình không bị lừa bởi suy nghĩ “có nhân vật này làm nhân A sẽ tạo ra quả B” nữa. Bởi với màn hình, nó không thấy người nào làm ở đấy cả, ngoại trừ một đống điểm ảnh, thì làm sao nó bị lừa “có nhân vật làm hành động này tạo ra kết quả kia” được nữa? Đối với màn hình, nó chỉ thấy sự đổi màu của chính nó mà thôi. Nó không bị lừa rằng có “người này” “làm nhân A” và “tạo ra quả B” nữa.
Màn hình chỉ thấy một bộ phim đang chiếu ra và nó đang thưởng thức bộ phim đó. Dù trong màn hình có đủ cảnh hành động “làm A thì ra B”, nhưng màn hình hiểu đó chỉ là các hình tướng mà thôi. Nói cách khác, màn hình không bị lừa bởi các ảo ảnh nữa.
Khi đấy, mọi giới hạn sẽ rơi xuống, cuộc sống sẽ rất tự do. Mọi lo lắng về tương lai sẽ hết. Nhân vật thì lo lắng về tương lai, nhưng màn hình thì không bao giờ lo lắng về tương lai. Màn hình chẳng hối tiếc gì cả, mà cũng chẳng chống lại gì cả.
Các con hiện nay đang ở trong trạng thái ‘làm tôi’, và trong quá trình thực hành, các con sẽ chuyển dần sang trạng thái ‘Phật’, trạng thái biết mình là ai, hay là cái gì. Nhưng điều kì diệu là, khi con chuyển sang trạng thái Phật rồi, thì con cũng nhận ra ” ồ, hóa ra từ xưa đến nay, kết quả mình vẫn đi tìm kiếm vốn luôn ở đây”. Từ xưa đến nay chỉ là chính mình thôi mà!
Không phải thầy đem cho con cái Biết này, và con thay đổi. Mà con vốn là cái Biết này rồi, chỉ đang ngắm bộ phim “cuộc đời của một người” và tưởng tượng mình là thân thể này mà thôi.
Khi con nhận ra mình là ai, con nhận ra hóa ra mọi thứ con đi tìm đã vốn là con rồi. Con vẫn là Con, từ đầu đến cuối!
Sự nhận ra đó rất kì diệu.
Con đã đi tìm hạnh phúc, giác ngộ bấy lâu nay. Nhưng cái giác ngộ và hạnh phúc con đi tìm đó, chính là Con.
Con tìm thấy Chính Con, nhưng con không phải là thân thể này. Cái thầy tìm thấy sao bao nhiêu năm đi tìm, chính là thầy, nhưng không phải thân thể này – thân thể này chỉ là một cái hình ảnh vô tri vô giác, làm sao có thể giác ngộ được.
Khi nhận ra sự thật, con tìm thấy Chính Mình. Con nhận ra Con là tất cả mọi thứ con đi tìm từ xưa đến nay.
Mặc dù sự thật là như vậy, nhưng khi con chưa tìm ra, thì con vẫn sẽ thấy khổ. Khi con chưa nhận ra mình là ai, con sẽ còn khổ.
Khổ không phải là sự trừng phạt. Khổ chính là động lực thúc đẩy con tìm nguồn hạnh phúc vô điều kiện, nhận ra chính mình. Đó là lời nhắc, lời động viên, thúc giục con phải tìm lại Chính Mình.
Đời con có khổ không?
Khổ đó chính là lời động viên: đừng nhận mình là cái thân này nữa!
❤,
Trong Suốt
(Trích từ buổi nói chuyện “Vì sao nên đi bộ 1 tiếng mỗi ngày”, Hà Nội, 18/10/2023)
Tìm hiểu thêm về Biết :
Cách thức để an cái Tâm
Nếu sống trên cuộc đời mà tâm ta luôn an lạc và cảm thấy hạnh phúc. Thì đây là một điều rất đáng quý. Tuy nhiên, để an được cái tâm thì cũng chẳng hề dễ dàng chút nào.
Một hôm có một vị Tăng lên núi gặp một vị Thiền sư, để học cách an tâm, khi hai bên gặp nhau và có những câu chào hỏi xong :
Vị tăng hỏi :
Kính bạch Thiền sư , xin Ngài hãy từ bi mà chỉ dạy cho con cách thức để an cái tâm.
Thiền sư :
Đâu. Con hãy đem cái tâm của con ra đây, ta sẽ an cho .
Vị tăng ngay sau câu nói đó, xoay lại tìm tâm, nhưng chẳng thấy tâm đâu. Bèn trả lời :
Dạ. Con tìm tâm nhưng không thấy.
Thiền sư :
Rồi đó, ta đã an cái tâm cho con rồi.
Sau câu nói của Thiền sư, vị tăng hốt nhiên đại ngộ, chứng Thánh.
Ta thấy đây là một trường hợp an tâm đúng nghĩa của những người tu hành, những Bậc đại căn cơ. Những người đã xuất gia, chuyên tâm tu hành, mới có thể áp dụng hiệu quả được.
Tuy nhiên, cũng có một vài trường hợp những cư sĩ tại gia vẫn có thể áp dụng theo cách an tâm này, nhưng rất hiếm gặp.
Còn với hàng tại gia còn sống đời thế tục, thì phải cần rất nhiều yếu tố mới có thể an tâm được như :
- Phải có phước báu, nghề nghiệp, kinh tế ổn định. Vì khi tiền bạc dư giả thì ta mới an tâm, bớt đi nỗi lo về cơm áo gạo tiền, lo cuộc sống cho con cái, vợ con, gia đình, cha mẹ,…
- Nếu tiền bạc ta dư đầy rồi mà vẫn bất an. Thì ta cũng cần xem lại, tâm ta bất an vì lý do gì như vợ chồng xích mích, con cái phá tán, hỗn hào, hay do bệnh tật, hay sự chia ly, mất mát, …
Ở trường hợp này ta cần phải tu hành thì mới có thể an được.
Gia đình không hạnh phúc thì có nhiều lý do, nhưng chung quy vẫn là do người chồng và người vợ không biết tu mà ra cả.
Chẳng biết nhường nhịn, ham nhậu, tham sắc, vợ chồng chẳng thủy chung, và cả hai không có đức làm con cái hư hỏng, khó dạy… Nói chung ở đây rất nhiều chuyện để nói, không thể viết ra hết được.
Tóm lại, để cái tâm được an, được lạc, được bình yên, hạnh phúc,…Thì đó là cả một quá trình sống, và cả một đời vất vả để tu hành, tích phước, tích đức. Và với một nghệ thuật sống với trí tuệ, sự khôn ngoan, khéo léo.
Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát.
Cư Sĩ Nhuận Hòa

FB: Tu học mỗi ngày –


































































